Cố Tri Ý rót cho mình một ly nước, uống một ngụm rồi mới lên tiếng: “Mẹ, người ta chắc chắn là đồng ý. Ngày mai, chị Hà sẽ đến, mấy ngày nay, mọi người cứ thoải mái vui chơi ở đây, đi dạo đây đó, đến lúc đó quay về thành phố Triều bên kia cũng không muộn.”
“Ôi, còn chơi cái gì? Chơi thêm mấy ngày còn không phải lãng phí thêm không ít tiền hay sao? Chúng ta về sớm hơn một chút là được.” Cha Lâm ngồi bên cạnh nói.
Đúng là xung quanh đây thì đều đã đi d.a.o hết rồi.
Nên chơi cũng đã chơi, ảnh chụp cũng đã chụp. Hiện tại mà nói mấy người họ đã không còn tiếc nuối gì ở Bắc Kinh này nữa rồi.
“Cha, mẹ, mọi người ở chỗ này chăm sóc mấy đứa bé lâu như vậy rồi, bây giờ có thể thoải mái nghỉ ngơi. Theo con thấy thời tiết ngày mai chắc cũng sẽ không tệ, nếu không thì ngày mai chúng ta cùng nhau làm một bàn chúc mừng, cũng xem như tiệc đầy tháng cho hai đứa bé luôn.”
Mọi người nghe Cố Tri Ý nói như vậy thì ngược lại cũng không có ý kiến gì.
“Được được được. Việc này theo con sắp xếp là được rồi.” Mẹ Lâm không có ý kiến gì.
Cố Tri Ý cũng nghĩ chính cô đã rất lâu rồi không đi ra khỏi nhà, vừa khéo có thể đi chợ xem một vòng thế nào.
Đến sáng hôm sau, cơm nước xong xuôi thì Hà Thúy đã đến gõ cửa.
Mẹ Lâm ra mở cửa, bà nhìn thấy Hà Thúy thì không có gì ngạc nhiên, vừa cười vừa nói: “Cháu gái, cháu đến rồi à, mau vào trong đi!”
“Ôi, vâng. Thím, cháu đến trông đứa bé ạ.”
“Tôi biết, tôi biết. Mấy đứa nhỏ cũng vừa mới thức dậy, chắc cháu gái đã ăn cơm rồi phải không?”
Mẹ Lâm dẫn Hà Thúy đi vào, vừa nói.
“Cháu đã ăn rồi ạ, ăn rồi ạ.” Hà Thúy vội vàng đáp.
“Được rồi, đi bên này.” Mẹ Lâm dẫn Hà Thúy vào trong phòng của Cố Tri Ý.
Lúc này, Cố Tri Ý đã thu dọn xong và đang chuẩn bị đi ra ngoài.
“Chị Hà đến rồi à? Hôm nay, trước hết làm phiền chị trông coi giúp, mẹ em vẫn còn ở nhà, họ sẽ nói trước với chị những thói quen thường ngày của đứa nhỏ, để chị mau chóng làm quen.” Cố Tri Ý cầm áo khoác mỏng nói.
“Ôi, được được được, em cứ làm chuyện của mình đi!” Hà Thúy nói xong thì cũng đi theo mẹ Lâm đến nhìn hai đứa bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-733.html.]
“Mẹ, vậy con ra ngoài trước đây.” Cố Tri Ý chào hỏi một tiếng với mấy người mẹ Lâm rồi đi ra ngoài.
Cô cầm cái túi mình đã chuẩn bị đầy đủ giấy tờ xách lên. Hôm nay, cô đã có hẹn với giáo sư Trần làm thủ tục.
Cố Tri Ý vừa đến nơi hẹn thì vừa vặn giáo sư Trần cũng đến rồi.
“Giáo sư Trần.”
“Ôi, bạn học Cố, em đến rồi sao? Đi thôi, chúng ta đi vào trước đi!”
Hai người họ cũng không nói thêm cái gì, cứ như thế mà trực tiếp đi vào làm thủ tục.
DTV
Thời gian này, nơi làm thủ tục quản lý bất động sản tương đối phức tạp.
Họ cần những giấy tờ liên quan đến chứng minh và giấy tờ mua bán đất của song phương, hai bên sẽ ký tên thỏa thuận, xác định rõ
ràng bất động sản này là hai bên đã đồng ý tiến hành giao dịch với nhau.
Chờ sau khi ký tên xong thì chuyện này cũng xem như xong.
Chờ ra khỏi nơi quản lý bất động sản, đầu tiên Cố Tri Ý phải nói lời cảm ơn đến giáo sư Trần đã mang đồ đến vào hôm qua, sau đó cô cũng gửi đến một phong thư.
“Giáo sư Trần, đây là số tiền còn lại. Thầy kiểm tra lại đi ạ.”
Giáo sư Trần nhận lấy phong thư, ông lấy ra nhìn qua, cảm giác số tiền này có vẻ hơi nhiều hơn, ông không hiểu hỏi Cố Trị Ý: “Bạn học Cố à, đây là?”
“Giáo sư Trần, em cũng không thể quá chiếm tiện nghi của thầy được, ở đây là hai ngàn tám, cũng xem như làm tròn.”
“Đừng đừng đừng. Thế này thì không được đâu. Chúng ta đã nói rõ ràng là hai ngàn năm, làm sao có thể nhận của em nhiều như thế?”
Giáo sư Trần vội vàng từ chối nói.
Cả một đời của ông làm công tác dạy người, những việc như chiếm tiện nghi của người khác thế này đúng là không làm được.
“Giáo sư Trần, thầy cứ cầm lấy đi ạ. Em nghe nói thầy muốn đến chỗ của con mình bên kia, thầy nhận chút tiền này xem như phòng thân cũng tốt ạ. Sau này chúng ta vẫn phải liên hệ nhiều mà.” Cố Tri Ý nói lời này, giáo sư Trần chỉ cho là liên hệ mà thôi, chứ không nghĩ gì nhiều hơn.
Sau cùng, bởi vì đang ở bên ngoài nên cũng không tiện nói nhiều.