Hà Thúy gật đầu, chăm chú lắng nghe lời Cố Tri Ý đang nói.
“Mỗi ngày, chị dâu ăn sáng xong, lúc em đi học thì chị đến là được, vào buổi trưa nếu không có tiết học thì em sẽ sớm trở về, chị cũng có thể về nhà nấu cơm cho con của mình. Rồi sau khi ăn cơm trưa xong thì chị đến trông hai đứa bé giúp em, chờ đến tối em về thì giao hai đứa bé lại cho em là được. Chị dâu, chị thấy có vấn đề gì không a?”
Hà Thúy nghe thế này thì trong lòng không kìm được sự vui vẻ. Tuy nói rằng đây là việc chăm sóc cho đứa bé, nhưng nấu nướng cũng không cần chị ra tay, chủ yếu chính là chị còn có thời gian quay về nấu cơm cho của mình, trong một ngày chị còn có rất nhiều thời gian.
Vốn tưởng rằng chị phải giúp nhà Cố Tri Ý nấu nướng, nhưng không ngờ bây giờ cũng không cần.
Chẳng qua Hà Thúy cũng là người thành thật nên cô không nhịn được mà mở miệng hỏi: “Vậy việc nấu cơm trong nhà thì sao?”
“Em sẽ tự mình nấu cơm là được rồi, chỉ là vẫn cần chị dâu trông chừng mấy đứa bé trong lúc em làm cơm, chờ đến khi em làm cơm xong thì chị quay về nhà mình.”
Nghe Cố Trị Ý nói như vậy, Hà Thúy đã hiểu rõ và khẽ gật đầu.
Như thế này đúng là rất tốt.
Dù sao lúc này hai nhà cũng đều không quá quen thuộc nên với việc ăn uống trong nhà, mặc kệ là chị hay Cố Tri Ý, đoán chừng đều hơi ngượng ngùng.
Bây giờ còn để cho chị có thời gian mà quay về nhà nấu cơm cho con cái, như thế là đủ rồi.
“Ôi, được được được. Việc này không có vấn đề gì đâu ạ.” Hà Thúy gật đầu trả lời.
Lúc đầu, Cố Trị Ý cũng không phải tiếc một bữa cơm cho người ta, chỉ là hiện tại đúng là hai người chưa quen thuộc với nhau lắm, có thể về sau thế nào cũng chưa biết được.
Vì vậy vẫn phải nhìn xem Hà Thúy làm việc cụ thể thế nào đã. Sau này qua lại với nhau rồi nói.
“Ừm, đúng rồi, tiền lương mỗi tháng là mười lăm khối tiền, trước mắt sẽ là như thế.”
DTV
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-732.html.]
Vừa nghe thấy tiền lương là mười lăm khối thì Hà Thúy rất ngạc nhiên.
“Việc này, việc này... Em gái Cố à, như thế này có phải hơi cao rồi không?” Hà Thúy vô cùng bất ngờ.
Dù sao vào thời điểm này những người học nghề hoặc những công nhân tương đối thấp thì tiền lương cũng đã là mười bảy khối tiền, còn cô chỉ chăm sóc cho hai đứa bé, một tháng đã có mười lăm khối tiền.
Quả thật khiến Hà Thúy rất ngạc nhiên.
“Chị dâu, em tính như thế này đều đã căn cứ vào giá thị trường hiện tại, mà đây là hai đứa bé chứ không dễ dàng như một đứa bé, về sau còn phải vất vả chị nhiều.” Cố Tri Ý cười nói.
Cũng xem như đã xóa bỏ những điều Hà Thúy còn muốn hỏi tiếp.
Nhưng đúng là Cố Tri Ý đã suy nghĩ về vấn đề này rất kỹ càng, cô cũng đã xem xét và so sánh với trước đó như thế nào, dù sao đến những năm tám mươi, đồng thời với vật giá tăng nhanh thì tiền lương cũng theo đó mà tăng lên, cô cứ đi theo giá thị trường là được.
Cũng sẽ không bị người ta nói cố ý săn đón Hà Thúy.
“Ôi, được . Vậy ngày mai, chị sẽ chính thức qua bên đó.” Hà Thúy cũng muốn đi làm sớm hơn, cũng có thể kiếm tiền sớm hơn một chút.
Cố Tri Ý không có ý kiến gì. Cô đã có ý định tuyển người, mấy ngày nay có thể để mấy người mẹ Lâm buông lỏng chút ít, đến lúc đó họ có thể trở về thành phố Triều bên kia.
Cố Tri Ý nói xong thì không còn chuyện gì nữa, sau đó nói với Hà Thúy một tiếng rồi trở về nhà trước.
“Chị dâu, không cần tiễn đầu ạ, ngày mai chị cứ cơm nước xong xuôi rồi đến là được ạ.”
“Ôi, được ạ, Vậy em Cố đi thong thả!” Hà Thúy cười tiễn Cố Tri Ý đi ra.
Chờ cho đến khi Cố Tri Ý về đến nhà, mấy người mẹ Lâm ở trong phòng đang chăm mấy đứa bé. Lưu Ngọc Lan mở miệng nói trước: “Thế nào rồi? Người ta nói thế nào?”