Hai mẹ con họ ở tại căn nhà nhỏ đầu ngõ, nói tóm lại là cảm giác tồn tại rất thấp nhưng mà danh tiếng ở xung quanh lại không tồi, mọi người có thứ gì cũng tình nguyện cho một chút.
Cố Tri Ý nghe Lưu Ngọc Lan nói như vậy thì cảm thấy bà chị này có thể. Đầu tiên là cách nhà cô rất gần, thứ hai là nếu như chị đó tới chăm con cũng có thể lấy chút tiền công mua đồ trong nhà cải thiện sinh hoạt một chút.
Cũng không biết bản thân chị suy nghĩ như thế nào.
Nói làm là làm. Buổi chiều Cố Trị Ý nhờ hai mẹ giúp trông con cho còn Cố Tri Ý thì cố ý đi tới nhà chị một chuyến.
DTV
Vừa rồi Hà Thúy còn rất kinh ngạc rằng ai sẽ gõ cửa nhà mình vào giờ này. Chờ khi mở cửa thấy Cố Tri Ý thì trong mắt cũng ánh lên chút khó hiểu.
Dù sao mình cũng là một quả phụ, vì bớt đi chút chuyện cho nên ngày thường rất ít khi tiếp xúc với người xung quanh đây, nhưng cũng từng nghe nói tới cả nhà Cố Tri Ý.
Người một nhà đều xinh đẹp thì không nói, chủ yếu là người đàn ông của cô lại làm lính, nghe nói hiện tại đã đến Bắc Kinh và đang được đào tạo chuyên sâu ở bên này.
Cố Tri Ý này chính là sinh viên đại học Thanh Hoa ở Bắc Kinh, người một nhà này đều là những người lợi hại.
Chẳng qua chị cũng không cần phải nịnh bợ .
Lúc này khi nhìn thấy Cố Tri Ý đến cửa thì mới tò mò nhưng vẫn phải lễ phép chào hỏi.
“Em gái, có chuyện gì không?”
Cố Tri Ý nhìn Hà Thủy trước mắt mình, chị hơn ba mươi tuổi, cả người ăn mặc rất chỉnh tề, tuy quần áo trên người cũng có miếng vá nhưng không khiến người ta có cảm giác nhếch nhác.
Trên gương mặt lại luôn mang theo một nụ cười thản nhiên làm người ta cảm thấy dễ chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-731.html.]
Chị cười rộ lên làm tạo ra những nếp nhăn ở khóe mắt, nhưng vẫn khó mà che giấu được vẻ đẹp khi chị còn trẻ.
“Chị dâu, hay là chúng ta đi vào trong đi ạ!” Cố Tri Ý khẽ cười nói.
“Đúng đúng đúng, vào trong ngồi trước đi!” Cố Tri Ý khá nhẹ nhõm nhưng ngược lại người chủ nhân Hà Thúy này lại có vẻ hơi mất tự nhiên.
Vào trong phòng. Cố Tri Ý cũng quan sát nhà của Hà Thúy, rất chỉnh tề, gọn gàng, có thể nhìn thấy được bình thường chị cũng đã suy nghĩ rất nhiều cho ngôi nhà của mình.
Sau khi vào nhà, Hà Thúy mới rót cho Cố Tri Ý một ly nước, sau đó mới hỏi: “Em gái, có gì em cứ nói đi!”
Cố Tri Ý nhận lấy ly nước trong tay, sau đó cười nói: “Chị Hà không cần căng thẳng! Hôm nay em đến cũng không có chuyện gì cả, cũng chỉ muốn hỏi chị một vấn đề mà thôi. Chị có tìm việc làm không ạ?”
“Tìm việc làm?” Hà Thúy không hiểu lắm. Sau đó thì cười lắc đầu, hơi tự giễu nói: “Người không có bằng cấp như tôi, đơn vị nào mà tuyển chứ?”
Cố Tri Ý uống một ngụm nước rồi nói: “Chị dâu, em cũng không vòng vo với chị nữa. Chuyện là thế này. Chị cũng biết em mới vừa sinh hai đứa bé, mấy người lớn trong nhà đã đến và chăm sóc giúp một đoạn thời gian rồi, bây giờ cũng đến lúc phải quay về. Bản thân em còn phải quan tâm đến chuyện học hành, vì vậy trong nhà khó tránh khỏi sẽ bận rộn, cho nên em muốn mời chị đến giúp em chăm sóc hai đứa bé. Xung quanh đây đều biết hoàn cảnh và con người của chị nên em mới đến hỏi chị thử một lần. Chị dâu, chị có suy nghĩ gì không ạ?”
“Tôi?” Hà Thúy còn chưa kịp phản ứng với một đoạn Cố Tri Ý vừa nói kia.
“Đúng vậy ạ. Chị dâu, chính là chị đấy ạ, không biết chị có suy nghĩ như thế nào?” Cố Tri Ý cười nhìn phản ứng của Hà Thúy.
Chỉ thấy nụ cười trện gương mặt của Hà Thúy giống như đang dần dần nở rộ ra, cả người chị giống như phát sáng vậy.
“Được, được, chỉ cần em gái không chê tôi là được.” Hà Thủy vội vàng đồng ý.
“Vậy thì không đâu ạ, chị dâu làm người thế nào, những người xung quanh đây đều biết cả.” Cố Tri Ý ngừng lại một lát thì nói tiếp.
“Chị dâu, để em nói với chị một số đãi ngộ và tiền lương nhé! Trong lòng chị cũng có suy tính rồi, bên này chị có yêu cầu gì cũng có thể nói với em.”