Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 730

Cập nhật lúc: 2024-12-22 07:42:41
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Trần giáo sư tới còn mang theo không ít đồ ăn, Lưu Ngọc Lan cũng mới nhìn thấy sau khi Trần giáo sư đi rồi, bên trong thế nhưng con có một hộp sữa bột.

"Con nói xem, Trần giáo sư này quá khách khí. Sữa bột này quý như thế nào chứ? Đến lúc đó con trả về đi, hiện tại mấy nhóc con vẫn còn b.ú mẹ nên không uống tới cái này." Hiện tại sữa bột như nmày rất khó mua cho nên Lưu Ngọc Lan vừa nhìn thấy sữa bột là muốn Cố Tri Ý mang về trả lại cho Trần giáo sư.

DTV

Còn có một ít trái cây, mà trái cây lấy còn chưa tính nhưng rsữa bột thì không thể nhận.

“Mẹ, trả lại Trần giáo sư cũng không nhận, nói nữa, đây là sữa bột cho trẻ con, Trần giáo sư lấy về nhà cho ai uống chứ?”

Cố Tri Ý nhìn thấy hộp sữa bột này là biết phỏng chừng cũng là nhờ người mua, chắc cũng đã chuẩn bị tốt từ lâu.

Mà trả đồ về cũng không tốt.

“Vậy, chúng ta tặng lại cái gì đó?”

Lưu Ngọc Lan nói rồi đi ra ngoài xem thử xem nhà mình còn có thứ gì có thể đáp lại được. Cố Tri Ý bất đắc dĩ lắc lắc đầu, chẳng lẽ thêm chút tiền vào tiền nhà?

Bên nhà họ Lâm bên kia thì Lâm Thúy Vân cũng sắp sinh cho nên cha mẹ Lâm ở không lâu lắm cũng đi về hết. Nên cô nghĩ vừa lúc hai đứa nhỏ đầy tháng nên định đãi mấy bàn tiệc, đến lúc đó cũng coi như tiệc chia tay với mấy ông bà.

“Vợ lão tứ, đến lúc đó chắc con cũng phải tìm một người giúp đỡ chứ? Nếu không mấy đứa nhóc còn nhỏ một mình con cũng không chăm sóc tận tụy được.” Mẹ Lâm có chút lo lắng nói.

“Không có việc gì mẹ, gần đây con đang tìm một người tương đối đáng tin cậy giúp đỡ chăm sóc mấy bé một đoạn thời gian.” Cố Tri Ý cười nói.

Hơn một tháng ở cữ này, ít nhiều cũng đều do hai người là mẹ Lâm và Lưu Ngọc Lan chăm sóc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-730.html.]

“Vậy có được không? Nếu không để cho ông bà thông gia đi về trước, mẹ ở lại nơi này giúp con chăm sóc mấy đứa con?” Lưu Ngọc Lan nói ra dự tính của bà.

Nhưng mà Cố Tri Ý lại lắc đầu, cô nhìn Lưu Ngọc Lan rồi nói; “Không có việc gì, mẹ, mẹ cứ đi về đi, nơi này con có thể chăm sóc được.”

Kỳ thật Cố Tri Ý cũng không muốn mệ mình phải vất vả như vậy, chăm sóc trẻ con vất vả như thế nào cô đều biết hết. Cho dù trẻ con có ngoan như thế nào đi nữa, ngày nào cũng phải chăm sóc trông nom cũng không nhẹ nhàng bằng việc ở nhà xuống đồng làm việc đâu.

Cho nên Cố Tri Ý vẫn từ chối.

Nghĩ đi tìm xem gần đây có dì nào đáng tin cậy giúp chăm sóc một đoạn thời gian trước, bằng không như vậy cũng không phải biện pháp hay. Chính mình cũng có việc học mà Lâm Quân Trạch bên kia cũng không dành thời gian ra được.

“Được, vậy con có dự tính của riêng mình là được, chúng ta chờ con tìm được người rồi thì đi, tránh cho tới lúc đó con lại luống cuống tay chân. Mẹ Lâm nói.

Bọn Cha lâm thật ra cũng muốn về nhà nhưng nhìn tình huống bên này của Cố Tri Ý, còn có bên nhà xưởng xác thật cũng rất cần người. Cho nên cũng chỉ đành đợi Cố Tri Ý tìm được người giúp chăm sóc con cái trước xong bọn họ mới đi về.

“Đúng đúng đúng, cứ như cha con nói, tìm được người rồi bọn mẹ lại về cũng yên tâm hơn chút.”

Cố Tri Ý cũng không từ chối cho nên chuyện cứ quyết định như vậy.

Sau đó Cố Tri Ý bắt đầu đi tìm kiếm một người thích hợp. Dù sao trong nhà có hai đứa nhỏ cho nên gánh rất nặng, không tìm ra người đáng tin cậy chăm sóc thì Cố Tri Ý vẫn không yên tâm.

Lúc này, mấy người lớn đi ra ngoài mua đồ ăn cũng hỏi thăm, không nghĩ tới thật đúng là hỏi thăm ra được một người. Người này ở ngay bên cạnh nhà bọn họ nhưng mà ngày thường rất ít khi chạm mặt cho nên cũng không phải rất quen thuộc.

Nhưng mà vẫn gặp mặt nhàu vài lần, Lưu Ngọc Lan về nhà nói như vậy thì Cố Tri Ý cũng nhớ tới một người như vậy.

Người đàn ông trong nhà tham ra quân ngũ sau đó bất hạng hy sinh, hiện tại cũng chỉ mới ba mấy tuổi, một mình nuôi một đứa con trai. Ngày thường tuy nói có chính phủ trợ cấp nhưng cuộc sống sinh hoạt vẫn vô cùng túng quẫn. Con trai lớn hơn Đại Bảo 1 tuổi. Là một cậu nhóc rất hay thẹn thùng, ngày thường cũng rất ít khi chơi cùng với đám trẻ con xung quanh đây.

Loading...