Cố Tri Ý hiểu rõ gật gật đầu nhưng bên
Lưu Ngọc Lan thì có chút đứng ngồi không yên.
Sao? Căn nhà này bọn họ còn chưa ở được bao lâu, hiện tại đột nhiên nói muốn bán đi như vậy, bắt cả nhà bọn họ phải chuyển nhà? Tuy rằng trong lòng Lưu Ngọc Lan sốt ruột, nhưng thấy dáng vẻ Cố Tri Ý như có dự tính nên vẫn nhịn xuống lời trách cứ sắp ra khỏi miệng.
Từ từ, xem xét trước đã. Nếu không được thì lát nữa lại mắng!
“Kỳ thật trước đó em cũng muốn hỏi xem thầy có muốn bán căn nhà này hay không, không nghĩ tới sau đó có một đống chuyện cần phải lo cho nên cũng đành phải gác lại. Nhưng mà hiện tại thầy muốn bán ra, vậy không biết giá cả….”
Trần giáo sư nghe Cố Tri Ý nói như vậy cũng thở ra một hơi.
“Giá cả thì dễ nói, thật sự ngại quá, đúng là có chút đột ngột.” Trần giáo sư xin lỗi trước, việc này đúng là nguyên nhân của chính mình, hiện tại người ta đồng ý mua căn nhà này thì Trần giáo sư vẫn vô cùng vui vẻ.
Vẫn tốt hơn là bán cho người khác, nói như thế nào thì căn nhà này cũng lưu lại hồi ức của cả nhà ba người họ. Nếu như ông bán cho người không đáng tin cậy thì rất lo lắng, hiện tại bán cho Cố Tri Ý, mọi người hiểu rõ nhau nên cũng dễ nói chuyện hơn một chút.
"Căn nhà này nói lớn cũng không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, nhưng cũng xem như tứ hợp viện loại hai, hiện tại cũng không có giá thị trường để tham khảo nên cứ tính hai ngàn tám em thấy thế nào? Mà tiền thuê nhà năm nay trừ luôn vào đó, em trực tiếp đưa hai ngàn năm là được." Trần giáo sư nói.
Cố Tri Ý vẫn tương đối vừa lòng với cái giá này.
Lúc này giá nhà cũng chỉ tầm này mà Cố Tri Ý xác thật cũng muốn mua nhiều bất động sản bên Bắc Kinh này một chút.
“Này, cái giá này có phải là quá cao hay không?” Lưu Ngọc Lan nhỏ giọng nói thầm với Cố Tri Ý.
Đương nhiên Trần giáo sư cũng nghe thấy được, có chút ngượng ngùng cười cười, đang chuẩn bị nói cái gì thì Cố Tri Ý lên tiếng.
“Trần giáo sư, em đồng ý với cái giá này, cũng không biết thủ tục chuyển nhượng thế nào?”
Cố Tri Ý muốn chính là giấy chứng nhận đất đai nhà ở, cũng sợ sau này sẽ có chút phiền toái về đất đai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-729.html.]
“Cái này thì em yên tâm, giấy tờ ở trong tay thầy, tới lúc đó chúng ta trực tiếp đi xở quản lý bất động sản để xử lý thủ tục là được.”
Nghe trần giáo sư nói như vậy thì Cố Tri Ý cũng không còn có ý kiến gì nữa, hai người hẹn nhau ngày mai ký hợp đồng thuận tiện làm thủ tục luôn.
Sau đó Trần giáo sư rời đi.
Hồ Tử Tuệ cũng chờ giáo sư Trần đi khuất mới ngượng ngùng cười bảo: “Tiểu Ý, tôi cũng không nghĩ tới sẽ đột nhiên như vậy… Nghe nói con trai ông ấy bây giờ đang ở nước ngoài, cũng coi như sự nghiệp thành công nên muốn đón giáo sư Trần qua đó để hưởng phúc.”
Cố Tri Ý lắc lắc đầu, cười nói: “Không có việc gì, dù sao tôi cũng có cái ý định này, nên bây giờ vừa đúng lúc."
DTV
“vậy là tốt rồi, tôi chỉ sợ chuyện này quá đột nhiên làm cô có chút bị động.” Hồ Tử Tuệ vẫn cảm thấy rất ngại, dù sao căn nhà này trước kia cũng là do mình giới thiệu.
“Không đâu, lại nói tiếp chuyện này còn phải cảm ơn cô mà.”
Hồ Tử Tuệ thấy Cố Tri Ý không để trong lòng thì nói chuyện mấy câu rồi cũng rời đi.“Con bé này, sao con có thể qua loa như vậy? Con cho rằng nhà ở là cải trắng chắc, nói mua là mua.” Lưu Ngọc Lan chờ mấy người đi hết rồi thì không nhịn được nữa nói.
“Mẹ, chúng ta còn phải ở bên Bắc Kinh mấy năm nữa, căn nhà này sớm hay muộn cũng phải mua, mẹ không phải lo lắng.”
Cố Tri Ý cười trấn an bà.
“Người làm mẹ như mẹ sao có thể không lo lắng được, con nói xem sao chủ ý của con có thể lớn như vậy được? Căn nhà nhiều tiền như vậy mà nói mua là mua?” Lưu Ngọc Lan nói với ngữ khí trách cứ.
“Mẹ, con biết rồi, nhưng căn nhà này khẳng định sau này sẽ càng đáng giá.” Cố Tri Ý cho Lưu Ngọc Lan một ánh mắt.
Ý đồ lái sang chuyện khác.
“Được được được, mẹ cũng chẳng nói nổi con.” Lưu Ngọc Lan nói xong thì định xem một chút đồ mà giáo sư Trần mang tới.