Lâm Quân Trạch nói xong lại bế cô con gái rượu của mình lên hôn hít một lượt.
"Đoàn Đoàn, ba ba đi đây, con phải ngoan nhé, lần sau ba ba về mang cho con... một món đồ chơi..."
Lâm Quân Trạch nói xong thì cọ cọ cái mũi Đoàn Đoàn, cho tới khi làm Đoàn Đoàn ngứa cười khanh khách không ngừng.
Cố Tri Ý bất đắc dĩ nói: "Được rồi, nếu anh mà còn đùa thì một hồi nữa anh lại không nỡ đi."
"Vợ ơi làm sao bây giờ? Hiện tại anh bắt đầu không nỡ."
Cố Tri Ý:..
Đương nhiên cuối cùng vẫn là rời đi, Lâm Quân Trạch vừa đi thì Cố Tri Ý khó tránh khỏi cảm thấy vắng vẻ. Trước đây rất nhiều chuyện đều do Lâm Quân Trạch bận trước bận sau, lúc người ở đây không có cảm giác gì nhưng khi người đi rồi mới biết tầm quan trọng của anh như thế nào.
Toàn bộ thời gian ở cữ của Cố Tri Ý không hề tắm rửa, có đôi khi thật sự không chịu nổi thì đi vào không gian để gội đầu, làm cho đầu tóc trở nên thoải mái hơn.
Lúc này vừa là mùa xuân, khi Cố Tri Ý ở cữ xong cũng đã là đầu tháng 5. Thời tiết dần dần chuyển ấm, mà bên phía nhà xưởng cũng đang đi vào giai đoạn kết thúc. Lô quần loe cuối cùng cũng sắp hoàn thành.
Bọn mẹ Lâm ở bên này cũng được 2 tháng, nếu nói không nhớ nhà gì đó là không có khả năng.
Nhưng mà thấy bên Cố Tri Ý xác thật rất neo người, hiện tại phải chăm sóc năm đứa trẻ cộng thêm với công việc của nhà xưởng cho nên mọi người cũng chỉ có thể bỏ chuyện nhà cửa ra phía sau.
Hôm nay vừa vặn Cố Tri Ý hết thời gian ở cữ, đầu tiên là tắm rửa sạch sẽ từ đầu tới chân cho mình một lượt, cuối cùng cô cũng cảm thấy khoan khoái, dễ chịu.
Nhưng mà vì thoải mái nên Cố Tri Ý vẫn tắm ở trong không gian, bên ngoài Cố Tri Ý chỉ cần bày ra biểu hiện giả dối như đi tắm rửa là được. Ngay lúc kết thúc ở cữ, Trần giáo sư trước kia cho mình thuê nhà đột nhiên mang quà cáp tới cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-728.html.]
Cố Tri Ý còn có chút kinh ngạc, chuyện này cô không hề đi thông báo mà?
Không nghĩ tới Hồ Tử Tuệ còn đi ở phía sau, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.
Tên đầy đủ của Trần giáo sư là Trần Dương Hoành, trước kia nói con trai đều ở nước ngoài, không có liên hệ gì với nhau. Cũng không biết con trai mình sống hay chết, cho nên Trần giáo sư mới không muốn nhìn thấy căn nhà này bởi nhìn vật nhớ tới người.
“Trần giáo sư, sao hôm nay thầy lại có thời gian rảnh tới chơi?” Cố Tri Ý tiếp đón Trần Dương Hoành.
Trần giáo sư cười nói: “Không phải là nghe nói đầy tháng mấy đứa nhóc sao? Đến thăm mấy bé, thuận tiện cũng có một số chuyện muốn nói với em một chút.”
Lưu Ngọc Lan giúp đỡ rót chén nước, trước kia cũng nghe nói căn nhà này thuê của một thầy giáo, nghe Cố Tri Ý nói hẳn là của vị trước mặt này. Cũng không biết thầy giáo này tới đây là có chuyện gì.
DTV
Lưu Ngọc Lan rót nước xong cũng không tránh ra mà cùng ngồi xuống, chuẩn bị nghe một chút xem rốt cuộc là có chuyện gì.
“Thầy nói đi ạ.” Cố Tri Ý thì thật ra không hề để ý, cười nói.
Nhưng mà Hồ Tử Tuệ ngồi ở một bên vẫn luôn đưa mắt ra hiệu cho cô, Cố Tri Ý cũng không hiểu, đây là chuyện gì chứ? Chuyện gì có thể khiến cho người luôn luôn tùy tiện như Hồ Tử Tuệ có cái biểu tình này?
“Khụ khụ, chuyện là như thế này, trước đó vài ngày thầy liên hệ được với con trai ở nước ngoài, hiện tại nó muốn đón thầy qua bên đó, cho nên căn nhà này…”
Trần giáo sư nói xong thì có chút ngượng ngùng. Năm nay lúc ăn tết thì bên Lâm Quân Trạch mới giao tiền thuê nhà một năm cho ông, Trần giáo sư biết mình làm như vậy là tương đối đột ngột.
Hóa ra là tới để nói chuyện này. Cố Tri Ý còn tưởng có chuyện gì cơ. Không nghĩ tới thật đúng là chuyện về phòng ở.
“Vậy không phải là khá tốt hay sao? Chúc mừng Trần giáo sư! Cũng không biết Trần giáo sư ra nước ngoài thì có dự định gì không?” Cố Tri Ý vẫn cười tươi như cũ.
“Thầy muốn bán căn nhà ở bên này, đương nhiên, thầy nói trước với các em cũng là để hỏi xem các em có ý định mua nó không, nếu như không thì thầy sẽ đi tìm người khác để bán.” Trần giáo sư nói.