Ngô Cát Vi cũng cười gật đầu nói: "Tuệ Tuệ lời nói cũng không phải là sai đâu. Cậu sinh con xong ngược lại khí sắc lại tốt lên không ít."
Cố Tri Ý nghe xong sờ sờ nmặt, vừa vặn mẹ Lâm đang bế đứa nhỏ ở bên cạnh, Cố Tri Ý liền cười nói: "Vậy phỏng chừng là do các mẹ của tớ chăm sóc tớ rất tốt."
Thuận tiện ôm lấy công lao một mchút cho mẹ Lâm.
Ngô Cát Vi cũng là có chút thổn thức, không nhịn được nghĩ tới người mẹ chồng Từ Bội Vân kia, đây thật đúng là không có so sánh thì sẽ không có đau thương.
“Đó là chắc chắn rồi, thím ấy nhất định là đã cho cậu ăn không ít thứ tốt đúng không?“ Ngô Cát Vi đây cũng đã làm vợ của người ta, không nhiều thì ít cm cũng sẽ hiểu được đại lý bên trong đó, cho nên cũng phối hợp với Cố Tri Ý mà nói.
Cố Tri Ý cũng cười tán đồng câu nói kia.
Mẹ Lâm đang bế đứa bé còn không quên nghe bên này nói chuyện, nghe thấy Cố Tri Ý còn khen mình, này trong lòng cũng là thoải mái không nói nên lời.
Hiện tại quan hệ giữa mẹ chồng nàng dâu thật ra rất hòa hợp.
Không khí hoà hợp như vậy, vậy không phải là bầu không khí trong nhà sẽ lại càng tốt hơn hay sao?
Đối với sự trưởng thành của bọn nhỏ cũng rất có lợi.
Hai người bọn họ cũng không ở trong nhà của Cố Tri Ý quá lâu, nói cho cùng thì ở cữ, lão nhân gia cũng phải chú ý, cửa không thể thường xuyên mở ra, Cố Tri Ý bên này còn phải thả mành xuống, chính là bởi vì sợ có gió tiến vào.
Cố Tri Ý hiện tại cũng không có ý kiến gì, dù sao thì mẹ Lâm cũng là người của thế hệ trước, bản thân cô cứ nghe theo là được, điểm xuất phát của mọi người đều tốt.
Cho nên tháng ngày ở cữ không không có mâu thuẫn gì là được rồi.
Sau này Cố Tri Ý cũng liền an tâm mà bắt đầu quá trình ở cữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-727.html.]
Nhũ danh của hai đứa nhỏ Cố Tri Ý đã nghĩ xong, đứa lớn gọi là Đoàn Đoàn, đứa bỏ gọi là Viên Viên.
Cũng coi như mang một ý nghĩa tốt lành.Đến cả việc tên con gái là Lâm Ngọc Điềm, còn bé trai, sau khi thương lượng xong thì gọi là Lâm Hạo Ngọc. Hết thảy mọi chuyện bên xưởng quần áo đều thuận lợi, ngày thường nếu có chuyện gì thì Lâm Quân Trạch cũng có thể giúp đỡ giải quyết.
Hiện tại cũng là giữa tháng tư, cũng đã sắp tới mùa hè rồi, loạt quần áo đầu tiên trong xưởng được xuất ra.
Gần đây Cố Khôn và cha Lâm thấy trong nhà không có việc gì nên sau khi giao cho mẹ Lâm và Lưu Ngọc Lan chăm sóc thì hai người cũng thường xuyên chạy qua bên xưởng quần áo.
Giúp đỡ trông coi là một phần, khi không có việc gì hai người còn có thể giúp đỡ, dù sao đây cũng là cái nhà máy đầu tiên của nhà mình cho nên không thể không để tâm được.
Cố Khôn nhìn thấy quy mô của nhà máy này cũng biết là Cố Tri Ý không hề thiếu tiền, hơn nữa cô cũng đã rất tốn tâm tư vào đây. Đặc biệt là hiện tại đang đẩy nhanh tốc độ may quần, theo cái nhìn của cha Lâm thì không hiểu rõ lắm, cũng không cảm thấy đẹp gì.
Nhưng mà mấy công nhân lại nói nhìn rất đẹp, nhóm người cha Lâm cũng cảm thấy nói không chừng thị trường bên ngoài thích thì sao?
Hiện tại nhiệm vụ của hai người là chăm sóc tốt cho cái nhà máy, trước kia thì Cố Tri Ý sẽ bảo Trương Lực phát tiền lương đúng giờ cho công nhân, hiện tại nhóm công nhân được nếm mùi ngon ngọt rồi biết trong xưởng thật sự sẽ phát tiền lương cho nên cũng đều yên tâm làm việc tử tế.
DTV
Rốt cuộc đây cũng không phải nhà máy của nhà nước nhưng lại phát tiền lương đúng ngày, công việc cũng đều là những công việc bọn họ quen làm, chẳng lẽ không nên quý trọng gấp bội sao?
Lâm Quân Trạch cũng không thể xin nghỉ quá lâu, ngay sau khi Cố Tri Ý sinh con 1 tuần thì Lâm Quân Trạch phải trở về trường học rồi.
“Vợ ơi, em ngoan ngoãn nghe lời nhé, khi anh rảnh sẽ trở về.” Lâm Quân Trạch lưu luyến không rời nói.
Cố Tri Ý liếc mắt nhìn anh một cái, người này sao như thể nói như đang dặn dò con gái vậy chứ.
“Được, em biết rồi, anh đi đường cẩn thận nhé.”