Thuận tiện cũng làm thêm cả cơm của giữa trưa nữa luôn.
Chờ đến lúc đám nhóc Đại Bảo trở về nhìn thấy người trong nhà đều đầy đủ cả, liền biết mẹ và em gái chắc chăn cũng đang ở nhà.
Mấy đứa nhỏ như đàn ong vỡ tổ chạy vào trong phòng của Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý mới vừa đút xong sữa, vốn dĩ cho rằng trong hai đứa nhỏ một đứa uống rồi một đứa còn lại chưa được uống chắc chắn sẽ rất sốt ruột, không nghĩ tới đứa nhỏ hơn vẫn còn khá biết điều.
Nhường chị lớn uống trước, chờ đến lúc chị uống xong rồi mới đến phiên nhóc.
Không khóc cũng không nháo.
Thời điểm mấy đứa nhóc tiến vào đúng lúc Cố Tri Ý đang còn thay tã, Đại Bảo thấy vậy liền muốn tiến lên để giúp đỡ.
"Mẹ, mẹ ơi. Con đến giúp mẹ." Nói xong liền đi lên nhận lấy cái tã nằm trong tay Cố Tri Ý.
Nhưng mà cái này muốn mặc vào như thế nào, lại có vẻ như là có chút chân tay luống cuống.
Cố Tri Ý bất đắc dĩ cười cười: "Mẹ dạy cho con."
Nói xong Cố Tri Ý liền làm lại cho mấy đứa nhỏ xem một lần.
Nhị Bảo và Tam Bảo cũng tiến lên cùng quan sát, Đại Bảo thật ra lại học rất nghiêm túc.
Sau khi được Cố Tri Ý thị phạm cho một lần xong, liền chuẩn bị thử nghiệm luôn trên người em trai nhỏ.
DTV
Kết quả không nghĩ tới Đại Bảo bên này vừa mới đụng vào, đứa nhỏ liền bắt đầu oa oa khóc to lên.
Thật đúng là đến cả một chút mặt mũi cũng không thèm cho người làm anh cả là Đại Bảo này.
Cố Tri Ý sờ sờ đầu của Đại Bảo, nói: “Không có việc gì, để mẹ làm cho là được rồi, em trai có thể là do lâu lắm rồi không thay, cho nên mới không thoải mái.”
Nói xong Cố Tri Ý liền bắt đầu động thủ giúp đứa nhỏ thay xong tã.
Đám nhóc Đại Bảo đứng ở một bên nhìn, nhìn thấy Cố Tri Ý thay xong rồi, lại cần mẫn mà nhận lấy cái tã, sau đó đưa đi ra bên ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-723.html.]
Sau đó rửa xong tay lại trở về chơi cùng với em trai em gái.
Cố Tri Ý cũng không tiếp tục quản nữa.
Đổ chút nước ấm rửa sạch tay rồi mới đưa hai đứa nhỏ đặt lên trên giường, kết quả mấy đứa nhóc còn chưa chơi được với em trai em gái trong bao lâu, thì hai con heo con kia lại bắt đầu ngủ khoèo đi mất.
“Mẹ, em gái sao lại vẫn cứ luôn ngủ như thế kia? Con muốn em gái dậy để chơi với con cơ.” Tam Bảo bất mãn nói.
“Đó là bởi vì em gái buồn ngủ nha, con khi còn nhỏ còn ngủ nhiều hơn so với em gái của con bây giờ.” Cố Tri Ý buồn cười nói.
Lưu Ngọc Lan vừa rồi nhìn thấy Đại Bảo cầm tã đi ra ngoài, bây giờ vừa mới rửa xong tay đi vào, liền nhìn thấy mấy tiểu tử thối đang vây quanh Cố Tri Ý.
“Được rồi, em gái đã ngủ rồi thì mấy đứa mau chóng đi ra ngoài đi, đừng có đứng ở chỗ này làm ồn đến mẹ của mấy đứa nữa.” Lưu Ngọc Lan đi vào liền bắt đầu đuổi người ra.
Chờ đến lúc mấy đứa nhỏ đều đi ra ngoài hết cả rồi, Cố Tri Ý mới hỏi
Mông Mông, rốt cuộc thì tại thời điểm cô sinh nở cũng chỉ có Mông Mông ở đó.
"Mông Mông, mi có thể vẽ ra bức tranh của hai tên bác sĩ kia có được hay không?"
"Có thể, chủ nhân." Mông Mông lại đáp ứng một cách rất sảng khoái.
Chi một lất sau trong tay của Cố Tri Ý
đã có thêm hai bức vẽ hoàn chỉnh.
Cố Tri Ý nhận ra một người trong số đó chính là bác sĩ đã đỡ đẻ cho mình hôm đó, phỏng chừng là có địa vị không nhỏ ở khoa phụ sản, nếu không thì cũng không thể làm ra nhiều chuyện như vậy được.
Vừa vặn lúc này Lâm Quân Trạch cũng đã quay trở lại.
“Thế nào rồi?”
“Ngô Anh Tử đã đi báo cảnh sát rồi, chỉ là bệnh viện cũng nói không có bất cứ dị thường nào, vợ, em có còn nhớ rõ tên bác sĩ kia trông như thế nào hay không? Có lẽ chúng ta có thể ra tay được từ bên chỗ bác sĩ đấy?”
Lâm Quân Trạch vừa dứt lời, Cố Tri Ý liền đưa cho anh hai tờ giấy, vừa mở ra liền thấy đó là hai bức tranh.
“Em suy đoán là tên bác sĩ này đã làm những chuyện đó không phải chỉ mới lần một lần hai, ra tay từ chỗ bà ta trước tiên có khả năng sẽ tiện và nhanh hơn một chút.”