Sau khi người đi vào sẽ đóng cửa lại, bên trong cũng bớt bị gió lùa hơn. Như vậy cũng tiện hơn cho Lâm Quân Trạch. Nhưng mà nhà mình nhiều người như vậy cho nên Lâm Quân Trạch gọi hai chiếc xe.
Bảo lái xe chờ ở cửa một lát còn anh thì đi vào trong.
DTV
Bên này mấy người cũng thu dọn xong hết, mẹ Lâm và Lưu Ngọc Lan mỗi người ôm một đứa bé còn Lâm Quân Trạch thì cầm lấy hộp cơm và túi đồ.
Đoàn người bắt đầu về nhà.
Lúc đi ra ngoài thì thấy Ngô Anh Tử còn đang gây rối ở trước cửa văn phòng bác sĩ, lúc này người nhà chồng cô đã đi về hết, tựa hồ cũng chẳng có ý định quan tâm.
Khi mẹ Lâm đi ra ngoài thấy Lâm Quân Trạch thuê xe ba bánh còn có chút không tán thành. Bà cảm thấy mấy người già các bà đi bộ về cũng được, không cần phải phiền toái như vậy, còn phải thuê tận hai chiếc xe.
“Bọn mẹ đi đường là được, con và bà thông gia theo Tiểu ý ngồi xe đi.” Cuối cùng mẹ Lâm cũng không nhịn được mở miệng nói.
“Mẹ, thời tiết này quá lạnh, không kém được chút tiền này, mau lên xe đi.” Lâm Quân Trạch tiến đến lôi kéo mẹ mình lên xe.
Lưu Ngọc Lan cũng lên xe ngồi cùng với Cố Tri Ý. Lâm Quân Trạch thì ngồi cùng một chiếc xe với cha Lâm. Mấy người bắt đầu đi về nhà.
Xe trực tiếp đưa bọn họ tới cửa nhà, Mẹ Lâm và Lưu Ngọc Lan ôm cháu và dẫn Cố Tri Ý vào nhà trước còn Lâm Quân Trạch phải thanh toán xong thì mới vào trong nhà.
Cố Khôn nghe được tiếng thì đi ra, lại không nghĩ rằng mọi người trở về nhà nhanh như vậy.
“Tôi mới vừa định đi ra ngoài tới bệnh viện xem thử không nghĩ tới mọi người về nhà nhanh như vậy.” Cố Khôn giúp đỡ nhận lấy đồ, Cố Tri Ý bọc áo khoác tiến vào nhà.
Cũng may Cố Khôn vẫn luôn đề phòng bọn họ trở về nên lúc nào cũng đốt nóng giường đất cho nên lúc này trong phòng vô cùng ấm áp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-722.html.]
Sau khi Lâm Quân Trạch đi vào thì vội vàng dàn xếp tử tế cho Cố Tri Ý. Hai đứa nhỏ thì giao cho ông bà nội ngoại.
Bọn Đại Bảo chắc là đi học, mẹ Lâm an bài cho hai đứa nhỏ xong cũng không có việc gì làm nên cũng đi ra ngoài chuẩn bị làm đồ ăn cho Cố Tri Ý lót dạ.
“Bà thông gia, tối hôm qua bà cũng mệt mỏi rồi, bà cứ đi nghỉ ngơi trước đi, chuyện cơm nước cứ để tôi làm là được.” Mẹ Lâm mới đi ra đã đẩy Lưu Ngọc Lan vào trong phòng muốn để cho bà nghri ngơi một hồi.
“Ôi ôi ôi, không có việc gì, tôi không mệt, chúng ta cùng nhau làm cho nhanh.” Lưu Ngọc Lan cũng từ chối.
“Được rồi, bà cứ đi nghri ngơi đi, có chuyện gì lớn đâu?” Nói rồi mẹ Lâm đi vào phòng bếp trước.
Hồi sáng còn có người đi khắp các hang cùng ngõ hẻm bán đồ vật nên mẹ Lâm mua một ít, còn có gà người ta tự nuôi, vừa khéo có thể hầm cho Cố Tri Ý ăn trưa.
Sau khi Lâm Quân Trạch giàn xếp xong cho Cố Tri Ý thì nhìn xem hai đứa nhỏ, thấy không có vấn đề gì anh mới nói: “Vợ ơi, anh tính toán đánh một tiếng về chuyện này với bạn bè trong cục của anh, chúng ta không thấy được thì thôi, nhưng đã thấy được thì cũng không thể mặc kệ. Em cứ nằm đi, nếu có chuyện gì gọi các mẹ là được.”
“Một mình em không có việc gì, anh cứ đi đi.” Cố Tri Ý cũng gật gật đầu, cô tán thành cái suy nghĩ này của Lâm Quân Trạch.
Sau khi Lâm Quân Trạch ra ngoài thì Cố Tri Ý lại nằm xuống.
Lâm Quân Trạch ra ngoài thì thấy Cố Khôn nấu nước còn cha Lâm thì đang g.i.ế.c gà, Lâm Quân Trạch đi qua nói với cha Lâm một tiếng rồi đi ra ngoài.
Mấy người bận bịu một hồi mới xử lý xong con gà này, sau đó mẹ Lâm đi hầm canh gà.