Nhị Bảo nghiêm túc gật gật đầu.
“Ông ngoại, hôm nay cháu có thể xin nghỉ hay không, cháu muốn đi xem mẹ có khỏe lên hay chưa.” Nhị Bảo bày ra vẻ mặt cháu vô cùng lo lắng cho mẹ. Mà Tam Bảo thì trực tiếp vạch trần anh hai.
“Ai hai có phải anh muốn đi thăm em gái hay không?”
Nhị Bảo bất mãn nhìn thoáng qua Tam Bảo. Thật là, chán ghét!!!
Cố Khôn ngồi bên cạnh xem ba đứa đấu võ mồm, xem vô cùng say xưa. Thằng bé Nhị Bảo này như đứa dở hơi ấy.
Ha ha ha ha~
DTV
“Mấy đứa cứ yên tâm đi, chắc trong hôm nay mẹ mấy đứa sẽ xuất viện trở về rồi. Buổi chiều mấy đứa tan học về nhà là có thể gặp được.”
Cố Khôn nói như vậy, lúc này mấy đứa trẻ con mới không tình nguyện mà đi học.
Cha Lâm và mẹ Lâm đi tới bệnh viện sau đó nghe được chuyên của giường bên cạnh, trong lòng hai người cũng vô cùng thổn thức.
Chỉ là hai người cũng nghĩ như bọn họ, đều cho rằng đứa bé thật sự đã chết. Nhưng lại không có nghĩ tới đứa bé bị người ta trộm đổi.
Cố Tri Ý cũng không nói tỉ mỉ bằng không hai người sẽ càng thêm lo lắng.
“Vợ lão tứ, hôm nay thế nào rồi?” Mẹ Lâm đổ canh gà ra đưa cho Cố Tri Ý.
“Mẹ, con ổn rồi, hôm nay xem bác sĩ nói thế nào, nếu không thành vấn đề thì chúng ta sẽ xuất viện về nhà.” Cố Tri Ý tiếp nhận bát canh.
“Được được, như vậy được, về nhà thì chúng ta cũng tiện chăm sóc hơn.”
“Bà thông gia, mau tới ăn cơm trước đi.” Mẹ Lâm gọi mấy người tới ăn cơm.
Vừa khéo lúc này hai đứa nhỏ khóc nên mẹ Lâm để mấy người ăn cơm còn mình đi tới chăm sóc hai đứa cháu nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-721.html.]
“Cháu ngoan của bà nội, có phải là tiểu rồi hay không?”
Cha Lâm ở bên cạnh có hơi vụng về giúp đỡ, hai người giúp hai đứa nhỏ thay tã, cũng không biết Cố Tri Ý đang ăn cơm hay làm gì thế nhưng vô cùng ngoan ngoãn không khóc không quấy.
“Ông nó, ông nhìn xem, hai đứa trẻ này ngoan quá.”
“Đúng vậy.” Cha Lâm trêu đùa một chút.
Hai đứa nhỏ cũng chỉ nằm phun bong bóng. Chờ tới khi Cố Tri Ý ăn xong rồi mới ôm hai đứa đi qua để cho b.ú sữa.
Từ sáng sớm bên ngoài phòng bệnh đã cãi cọ ầm ĩ nên mẹ Lâm không thể không hỏi. Nên Lưu Ngọc Lan cũng nói đơn giản chuyện xảy ra hôm qua cho hai người biết. Lúc này, vẻ mặt hai người vô cùng tiếc hận.
Chờ tới khi Bác sĩ tới kiểm tra phòng, mẹ Lâm lại hỏi.
“Cái đó, bác sĩ ơi, hai đứa nhỏ và người lớn cũng không có vấn đề gì đúng không? Hôm nay chúng tôi có thể xuất viện về nhà chưa?”
Bác sĩ kiểm tra một chút, sau khi xác định không có vấn đề gì mới nói: “Vâng, hiện tại tôi thấy khôi phục không tồi, người nhà đi làm thủ tục xong là có thể xuất viện được.”
“Vâng vâng vâng, được ạ, cảm ơn bác sĩ.” Mẹ Lâm nghe nói không có vấn đề gì thì cũng yên tâm rồi. Cũng không chờ bác sĩ mà hỏi Cố Tri Ý.
“Vợ lão tứ, sáng nay chúng ta về luôn nhé?”
“Vâng mẹ, đợi lát nữa bảo Quân Trạch đi làm thủ tục, ngày hôm nay chúng ta trở về luôn.”
Bên kia Lưu Ngọc Lan đã bắt đầu thu dọn đồ vật, thật ra cũng chỉ có tã để cho hai đứa nhỏ thay. Hiện tại vẫn chỉ dùng loại tã quần quấn bằng vải thấm nước tiểu của thế hệ trước, còn có một cái túi đồ dùng sinh nở mà Cố Tri Ý chuẩn bị từ lúc trước.
Bởi vì không biết là mang thai hai đứa nhỏ cho nên đồ vật chỉ chuẩn bị một phần. Cho nên lúc này bắt đầu có chút không đủ dùng.
Nhưng mà cũng may trong nhà Cố Tri Ý còn có chút để dự phòng, nếu thật sự không được thì trong không gian cũng có thể phục chế thêm 1 phần giống nhau như đúc.
Lâm Quân Trạch đi ra ngoài làm thủ tục trước, mấy người thu dọn xong thì mẹ Lâm giúp đỡ bọc kín mít hai đứa nhỏ lại.
Lâm Quân Trạch làm thủ tục xong xuôi thì thuận tiện đi ra bên ngoài bệnh viện xem thử có xe ba bánh hay không. Vào mua đông như vậy thì ghế sau xe ba bánh đều được bọc kính mít giống hệt như một cái lồng.