Nửa đêm hai đứa nhỏ còn khóc một lần nên Lâm Quân Trạch vô cùng thuần thục ôm hai đứa nhỏ tới bên cạnh Cố Tri Ý. Cố Tri Ý phụ trách cho con bú. Chờ sau khi con ăn xong thì Lâm Quân Trạch lại giúp đỡ thay tã cho hai nhóc.
Lưu Ngọc Lan nhìn dáng vẻ chịu thương chịu khó thay tã cho con của Lâm Quân Trạch cảm giác mình ở đây cũng không nhúng tay vào được cũng không biết phải nói cái gì.
Mệnh của con gái bà đúng là tốt, kể cả nhà bên kia, người đàn ông nhà ai có thể giống được Lâm Quân Trạch chứ, trong 100 người chưa chắc tìm được một người.
“Không có việc gì, mẹ, mẹ đi nghỉ ngơi đi.” Lâm Quân Trạch nói cũng đã thay xong tã ướt của hai đứa bé.
Hai đứa nhỏ ăn uống no đủ xong bắt đầu ngủ say khì khì, cũng bớt bao nhiêu việc.
“Ừm.” Lưu Ngọc Lan đáp.
Lâm Quân Trạch dịch xong chăn cho hai đứa nhỏ sau đó xác định không còn vấn đề gì mới nhìn Cố Tri Ý nằm bên cạnh.
“Vợ ơi, em cứ ngủ đi, lát nữa nếu như con tỉnh còn có anh ở đây, không cần phải lo lắng.”
Cố Tri Ý nhìn Lâm Quân Trạch, vẻ mặt đầy vui mừng trêu chọc: “Ừ hiện tại ba ba có khả năng cho nên mẹ bớt lo hơn nhiều.”
“Đúng không? Bởi vì mẹ sinh con quá vất vả cho nên ba ba phải làm nhiều một chút mới được.” Lâm Quân Trạch phối hợp nói.
Sau hơn nửa đêm hai người cũng không nói thêm gì nhiều, trêu chọc vài câu xong mọi người đi ngủ hết.
Ngày hôm sau tỉnh dậy nhìn thấy hai mắt Ngô Anh Tử đầy tơ máu, hai mắt vẫn nhìn chằm chằm lên trần nhà. Mẹ chồng cô ấy còn đang oán trách cô ấy, nói lúc mang thai ăn tốt như vậy mà kết quả sinh ra cái thai chết. Đối với lời nói của Ngô Anh Tử thì trong nhà không có một ai tin tưởng mà đều chỉ cho rằng cô mất đi đứa trẻ cho nên đầu óc không được bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-720.html.]
Sau đó thì Ngô Anh Tử dần dần bình tĩnh lại, người trong nhà không đáng tin, như vậy thì hiện tại cũng chỉ có thể dựa vào chính bản thân cô.
Con của cô, nhất định sống phải thấy người, c.h.ế.t phải thấy xác.
Buổi sáng lúc Cố Tri Ý ăn cơm, tựa hồ là lơ đãng nói một cậu, sản phụ hôm qua nằm ở giường đối diện đi sinh con sao giờ này còn chưa quay về? Nháy mắt Ngô Anh Tử như bật radar lên, bắt lấy hộ sĩ hỏi: “Người phụ nữ đối diện đâu rồi?”
Hộ sĩ bị đột nhiên bắt lấy còn có chút hoảng sợ, mãi sau mới vỗ vỗ n.g.ự.c nói: “À, đêm qua sinh xong là xuất viện.”
Nghe thấy hộ sĩ nói như vậy thì Ngô Anh Tử như thể bắt được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, nắm lấy tay hộ sĩ vội vàng hỏi: “Vì sao vậy? Vì sao lại xuất viện gấp như vậy? Hơn nửa đêm rồi cũng phải đi, khẳng định cô ta trộm con của tôi có đúng không? Đúng, con của tôi... con của tôi.”
Mẹ chồng Ngô Anh Tử thấy Ngô Anh Tử lại bắt đầu nổi điên thì nói: “Tôi thấy cô nên vừa vừa phải phải thôi, lúc này vẫn còn chưa xong có phải không? Đã nói là đứa nhỏ c.h.ế.t rồi, đứa nhỏ đã chết. Hiện tại cô không thừa nhận cũng vô dụng.”
Ngô Anh Tử quay đầu, hung tợn nhìn chằm chằm mẹ chồng mình rồi quát lên: “Tôi nói, con trai tôi còn sống.”
Nói rồi Ngô Anh Tử đã đi xuống giường, trực tiếp đi tìm bác sĩ, phải đi hỏi địa chỉ gia đình nằm giường kia. Hoặc là tin tức cá nhân, nhất định phải mang được con cô trở về.
Cố Tri Ý thấy tin tức mình đã truyền đi ra ngoài được thì cũng yên tâm hơn.
Vừa khéo buổi sáng mẹ Lâm nấu cơm nước xong cho mấy đứa trẻ con sau đó đi cùng với cha Lâm mang đồ ăn tới bệnh viện.
Còn Cố Khôn thì ở nhà chăm mấy đứa cháu ngoại.
DTV
Nhị Bảo thấy mẹ Lâm ra khỏi cửa vẻ mặt vô cùng rối rắm.
“Sao nào? Có muốn đi bệnh viện thăm mẹ cháu không?” Cố Khôn buồn cười nói.