Đỡ Lâm Quân Trạch ngồi lên ghế ngoài hành lang, mấy người họ chờ không bao lâu đã có người ra gọi tên Lâm Quân Trạch.
Cương Tử phải đứng chờ bên ngoài, chỉ có Cố Tri Ý đỡ lấy Lâm Quân Trạch đi vào trong nói một số lời liên quan đến tình trạng của anh với bác sĩ.
DTV
Cố Tri Ý cảm nhận được bác sĩ cũng rất để tâm đến tình hình của Lâm Quân Trạch, ông ấy rất kiên nhẫn, cẩn thận hỏi đến từng vấn đề, sau đó lại kéo ống quần lên kiểm tra tỉ mỉ một phen.
Nhìn thấy vết thương của anh không bị nhiễm trùng, ông ấy cũng rất vui mừng nói với Cố Tri Ý: "Mọi người chăm sóc rất tốt, trước mắt vết thương không có dấu hiệu bị nhiễm trùng nào, cơ bắp cũng không xuất hiện tình trạng bị teo lại.
Cố Tri Ý nghe thấy không có tình trạng bị nhiễm trùng thì thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, bác sĩ còn nói: "Tôi sẽ đổi lại một số thuốc cho cậu ta là được rồi, trở về lại nghỉ dưỡng cho tốt." Ông ấy lại rất tốt bụng nhắc nhớ một số điều cần chú ý sau khi về nhà. Sau cùng Cố Tri Ý lại dìu Lâm Quân Trạch ra cửa.
Cương Tử nhìn thấy họ đi ra thì lập tức bước đến hỏi thăm: “Chị dâu, thế nào rồi?” Doanh trưởng của chúng ta không sao chứ?”
“Không sao cả, bác sĩ cũng vừa đổi thuốc cho, sau này cứ định kỳ lại đến kiểm tra là được.” Lâm Quân Trạch nói trước.
Nghe thấy doanh trưởng nhà mình không có việc gì, Cương Tử cũng yên tâm, cậu ta đỡ lấy Lâm Quân Trạch từ một bên khác: “Chị dâu, để tôi đỡ là được, chị cẩn thận một chút!”
Cố Tri Ý thấy vậy cũng buông tay ra, cô bảo mọi người ngồi trên ghế đợi một lát, vừa rồi bác sĩ đã kê đơn, cô phải đi lấy thuốc trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-72.html.]
Một người cao trên một mét tám như Lâm Quân Trạch, mặc dù chỉ có đùi phải bị thương, nhưng hơn một nửa trọng lượng của cơ thể đều đè lên chân còn lại, đúng là rất không dễ dàng cho anh.
Lâm Quân Trạch lại nghĩ đã đến bệnh viện rồi nên bảo Cố Tri Ý thuận tiện vào kiểm tra tình trạng của đứa bé trong bụng.
Cố Tri Ý ngẫm nghĩ một lát, sau đó cũng không từ chối, dù sao cũng đã đến đây, mà đây lại là lần đầu tiên cô mang thai, một đường bôn ba, cũng hơi sợ ảnh hưởng đến đứa bé, sợ xảy ra sơ xuất gì làm nhân vật phản diện nhỏ bé này không thể sinh ra thuận lợi, vậy thì quá đáng rồi.
Thế là Cố Tri Ý bảo hai người ở lại đây chờ đợi, còn một mình cô đi qua gặp bác sĩ. Nhưng Lâm Quân Trạch lại không đồng ý.
Lâm Quân Trạch lại nghĩ, bản thân mình vừa đi là hơn nửa năm, tuy hiện tại cũng không có việc gì cần người chồng như anh giúp, nhưng đứa bé không phải của một mình Cố Tri Ý, người cha như mình không thể gánh vác việc sinh đẻ, nhưng lúc vợ mang thai, nên quan tâm nhiều hơn vẫn tốt hơn.
Cố Tri Ý nhìn thấy anh tiến lên như thế cũng không nói gì, chỉ là có một cảm giác rất ngọt trong lòng cô là chuyên gì đây?
Vì vậy đi lấy thuốc cho Lâm Quân Trạch cũng không cần Cố Tri Ý tự mình đi, thai đã càng ngày càng lớn, Lâm Quân Trạch biết Cố Tri Ý rất vất vả, nên đã nhờ Cương Tử dìu anh sang ngồi trên ghế trước cửa khoa phụ sản, để cho Cương Tử đi lấy thuốc giúp.
Cố Tri Ý cũng ngồi bên cạnh chờ. Lúc Cương Tử còn chưa lấy thuốc về đến thì Cố Tri Ý đã được gọi tên, nên cô lập tức đứng lên chuẩn bị đi vào trong.
Chỉ là lúc này Lâm Quân Trạch cũng đứng lên, đối diện với ánh mắt khó hiểu của Cố Tri Ý, anh nhẹ nhàng nói: “Anh đi vào với em.”
Cũng không biết đây có phải là ảo giác của cô hay không, nhưng hôm nay dường như Lâm Quân Trạch dịu dàng hơn rất nhiều. Cô khẽ gật đầu, dìu Lâm Quân Trạch bước lên, gõ cửa rồi bước vào.
Sau khi nói qua tình trạng với bác sĩ, thời này cũng không có những loại kiểm tra như siêu âm này nọ, bác sĩ chỉ tiến hành bắt mạch cho Cố Tri Ý, hỏi cô có cảm thấy không thoải mái ở đâu, sau cùng biết được đứa bé vẫn khỏe mạnh thì hai người cũng yên tâm.