Đối phương thấy tình huống không ổn nên muốn chuồn trước, chỉ là cuối cùng vẫn bại bởi người hằng năm ở bộ đội như Lâm Quân Trạch.
“Không phải, đồng chí, anh đuổi theo chúng tôi làm cái gì?”
Người đàn ông cầm đầu có chút bất đắc dĩ hỏi, tựa hồ rất khó lý giải được hành vi này của Lâm Quân Trạch.
“Các người không có làm chuyên gì chột dạ thì việc gì phải sợ?” Lâm Quân Trạch nhìn hai người vẻ mặt nghiêm túc nói.
Vừa nhìn là biết người không hề dễ chọc, hai người cười ha ha, vội hỏi: “Vậy vị đồng chí này, vậy anh có chuyện gì sao?”
Lâm Quân Trạch nhìn đứa trẻ người phụ nữ kia ôm trong ngực, nói: “Đây là con của hai người?”
“Bằng không thì của ai?” Người phụ nữ nói có hơi lắp bắp.
“Cho tôi nhìn thử xem.” Nói rồi phải đi lên xem đứa trẻ một cái, thật ra chỉ cần xác định xem trên cánh tay đứa nhỏ này có cái bớt nào hay không là được nhưng người đàn ông vội chặn trước người người phụ nữ.
“Không phải chứ tôi nói này đồng chí, sao anh lại kỳ quái như vậy?” Người đàn ông hoài nghi nhìn Lâm Quân Trạch.
Lâm Quân Trạch biết chính mình tùy tiện đi lên như vậy không tốt lắm nên chỉ có thể lấy giấy chứng nhận của mình ra.
“Bộ đội.”
Đối phương kề sát vào nhìn thoáng qua, không nghĩ tới thật đúng vậy cho nên hai người đó liếc mắt nhìn nhau một cái, sau đó có chút không tình nguyện đẩy đứa bé ra.
Lâm Quân Trạch nhìn thoáng qua cánh tay đứa bé, không có bớt. Điều này rất là kỳ quái. Rõ ràng vừa rồi vẻ mặt hai người rất là khẩn trương, chẳng lẽ....
Sau khi Lâm Quân Trạch hỏi tin tức về thân phận của hai người xong thì nhanh chóng trở về bệnh viện, chỉ là chung quy lần này vẫn là chậm một bước. Người bên kia cũng đã thuận lợi rời đi nên Lâm Quần Trạch cũng chỉ có thể bất lực trở về.
Cố Tri Ý nhìn thấy biểu tình của Lâm Quân Trạch là biết mọi chuyện không thuận lợi. Quả nhiên Lâm Quân Trạch tiến vào lắc lắc đầu với Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý cũng đã hiểu, Lưu Ngọc Lan còn có chút buồn ngủ nhưng vẫn ngồi trông hai đứa cháu ngoại. Đặc biệt là ở cái thời gian mấu chốt khi vừa mới xảy ra chuyện này khiến Lưu Ngọc Lan càng muốn ngồi trông hai đứa cháu nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-719.html.]
“Mẹ, mẹ đi nghỉ ngơi đi, để con là được.” Lâm Quân Trạch đi lên nói với Lưu Ngọc Lan.
“Được, vậy vất vả cho con rồi, tới tuổi này đúng là không có tinh thần.” Lưu Ngọc Lan nói xong thì đi về giường ngủ.
Chờ sau khi Lưu Ngọc Lan đi rồi Lâm Quân Trạch mới ghé sát vào bên cạnh Cố Tri Ý để nói.
“Con bị dời đi, lúc anh đi ra ngoài có gặp phải một đôi có chút đáng ngờ, đuổi theo mới phát hiện không phải, phỏng chừng nhóm người kia dùng kế điệu hổ ly sơn đó.”
Cố Tri Ý không nghĩ tới còn có chuyện này.
“Hai người kia nhìn trông như thế nào, anh còn nhớ rõ không?”
“Ừm, anh có nhớ, nhưng mà anh đoán chắc là do người ta dùng tiền mời đến chứ không đào ra cái tin tức gì cả.” Lâm Quân Trạch nói.
Lúc này cũng không có camera gì đó, biển người mênh m.ô.n.g muốn tìm một đứa trẻ cũng đâu có dễ dàng gì? Cố Tri Ý cũng chỉ có thể thở dài một hơi.
“Chuyện làm được chúng ta cũng đã làm, còn lại thì tìm xem bệnh viện có lưu lại hồ sơ của sản phụ cùng sinh con lúc đó không.”
Hiện tại cũng chỉ có thể làm tới đây.
Bên kia Ngô Anh Tử vẫn còn đang khóc, chỉ là hiện tại đổi thành nhỏ giọng khóc nức nở.
Hai mắt vô thần nhìn chằm chằm lên trần nhà, cứ nhìn thẳng tắp như vậy, cái buổi tối này nếu như mà không cẩn thận nhìn thấy nói không chừng có khi bị dọa cho nhảy dựng lên.
Cố Tri Ý thấy hiện tại cũng không thể thay đổi được chuyện này cho nên nhờ Lâm Quân Trạch chú ý chút tình huống của sản phụ kia.
Nếu... Vẫn không thể trở về được, vậy phỏng chừng là đứa trẻ này đã bị người nhà cô ấy thông đồng với bác sĩ trong bệnh viện mang đi.
DTV
“Ngủ đi, còn có anh ở đây mà.” Lâm Quân Trạch dịch chăn cho Cố Tri Ý, nhẹ giọng nói.
Có anh ở đây nên Cố Tri Ý cũng yên tâm hơn rất nhiều, nên an tâm nhắm hai mắt lại.