Mẹ Lâm múc canh gà đã hầm xong từ trước ra, chuẩn bị đưa cho Cố Tri Ý, lại bị Lâm Quân Trạch đỡ lấy.
“Không sao đâu, để em tự làm cũng được.” Cố Tri Ý nhỏ giọng nói.
Dù sao thì đang có rất nhiều người đang nhìn. Cũng không thể để cho Lâm Quân Trạch bón cô được.
Lâm Quân Tmrạch lấy ra một chiếc khăn vuông nhỏ từ trong túi ra, lót vào chén trước, như vậy khi Cố Tri Ý bưng lên cũng sẽ không quá nóng.
Cố Tri Ý bưng chén ăn cơm chiều xong, Lâm Quân Trạch và Lưu Ngọc Lan cũng ăn qua loa một bữa cơm xong.
Vừa vặn cơm nước xong thì hai đứa nhỏ cũng đều tỉnh, lúc này cũng đói bụng, vừa mở miệng đã gào khóc. Tiếng khóc cũng rất vang dội.
“Mẹ ơi, em gái khóc lớn tiếng quá.” Tam Bảo còn cảm thấy rất thú vị mà nói.
Còn Nhị Bảo lại đau lòng đi lên dỗ em.
“Em gái ngoan nha, mẹ đang ăn cơm, lập tức sẽ tới nha.”
Không ngờ em gái được dỗ dành xong đúng sẽ không khóc, chỉ là vẫn hơi khụt khịt nhìn đáng thương vô cùng.
“Em gái thật ngoan.” Nói xong còn rướn lên thơm em gái một cái.
Nhị Bảo cảm thấy là công lao của nhóc đã dỗ em gái không khóc, vô cùng kiêu ngạo.
DTV
Lại nhìn thấy em trai ở một bên khóc thở hổn hển, đúng là khác nhau rất lớn.
“Em trai không ngoan nha!” Tam Bảo thầm phun tào.
Chọc cười mấy người lớn ở đây, nhưng mà cũng không chậm trễ bao lâu, Cố Tri Ý bên này vội buông chén xuống rồi kêu Lâm Quân Trạch đi ôm bé con lại đây.
“Có lẽ là đã đói bụng rồi.” Cười nói xong, Cố Tri Ý mới nhớ tới, bây giờ hình như cô còn chưa có sữa.
Vẫn là Lưu Ngọc Lan nhìn ra được, kéo mành lên, xem có thể giúp Cố Tri Ý hút chút sữa ra để bón cho bé con hay không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-716.html.]
Cũng may lúc này vẫn coi như là thuận lợi, không bao lâu đã có, hai đứa nhỏ cũng không đến mức đói bụng.
Lúc này hai đứa bé đang được mẹ Lâm và Lâm Quân Trạch ôm, ngược lại cũng không khóc, chính là miệng vẫn luôn không tự giác bẹp.
“A a a, mẹ tới đây rồi nè, sắp có ăn rồi nha.” Mẹ Lâm nhẹ giọng dỗ dành.
Bên này Lưu Ngọc Lan đã kéo mành ra, ôm đứa bé gái trong lòng Lâm Quân Trạch đi vào.
Mẹ Lâm cũng đi theo vào, Cố Tri Ý bên này có hai mẹ giúp đỡ, mỗi bên một nhóc, vừa đẹp.
Hai đứa nhỏ uống sữa xong, tiểu một bãi rồi bắt đầu lăn quay ra ngủ say tít thò lò.
Làm mấy đứa nhóc Đại Bảo mới đầu còn muốn thân thiết với em gái đều không khỏi có chút thất vọng.
“Em trai em gái ngủ, các con cũng đi về đi, ngày mai tan học lại đến.” Cố Tri Ý nhìn mấy đứa nhóc tức giận nói.
“Đúng vậy, hôm nay cũng không còn sớm nữa, cha mẹ cũng đi về trước, bà thông gia, đêm nay vất vả bà rồi, ngày mai tôi lại đến thay cho bà.” Mẹ Lâm cười nói. Nhấc theo thùng giữ ấm vừa mang đến lên.
“Ôi dào, không vất vả. Vậy mọi người trên đường trở về cẩn thận chút nha!” Lưu Ngọc Lan sắp xếp hai đứa nhỏ xong xuôi rồi cười nói.
Thật ra thì một mình Lâm Quân Trạch ở lại đây cũng có được, chỉ là bây giờ có hai đứa nhỏ, vẫn nên để Lưu Ngọc Lan ở lại.
Như vậy có chuyện gì cũng không đến mức hai người trẻ phải luống cuống tay chân.
Còn Lâm Quân Trạch lại đưa mọi người ra ngoài, nhìn thấy xe ba bánh ở bên ngoài, lúc này trời cũng đã quá trễ rồi, Lâm Quân Trạch dứt khoát gọi một chiếc xe, đưa mấy người Cha Lâm Mẹ Lâm lên xe.
“Cha mẹ, mọi người trở về cẩn thận chút nha!”
“Đã biết, đã biết. Con trở về đi.” Mẹ Lâm xua tay với Lâm Quân Trạch.
“Ba ơi, ba nhớ chăm sóc em gái thật tốt nha!” Nhị Bảo lên xe còn không quên nhắc nhở Lâm Quân Trạch.
“Đã biết, nhóc thúi.”