Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 715

Cập nhật lúc: 2024-12-22 07:42:17
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc này Tam Bảo cũng chen lên.

“Ba ơi, em gái đáng yêu quá.” Lúc này Tam Bảo còn chưa nhìn thấy đâu, nhưng vẫn đưa ra lời khen trước.

Lưu Ngọc Lan đi theo phía sau:......

Đúng là, cả nhà này đều là người kỳ lạ.

Cha Lâm tiến vào cũng nhìn thấy trên giường có hai cái tã lót, ngạc nhiên nhìn Lâm Quân Trạch.

“Thằng tư, đây là...?”

“Cha mẹ, lần này Tiểu Ý sinh long phượng thai.” Lâm Quân Trạch cười nói, có thể nhìn thấy tâm trạng của anh lúc này vô cùng tốt.

“Ôi chao, tốt quá quá tốt rồi, quá tốt rồi.” Trên mặt cha Lâm cũng tràn đầy vui vẻ.

Trên mặt của mẹ Lâm lúc này cũng chất đầy nếp gấp: “Đúng vậy, vẫn là nhà thằng tư có phúc.”

Nếu không phải cố kỵ là đang ở bệnh viện, không biết chừng mẹ Lâm còn muốn vái tạ Bồ Tát luôn rồi.

Lúc này Cố Khôn cũng đã tiến lên xem hai đứa bé con.

Ba anh em đều đi nhìn em gái, đứa cháu trai nhỏ ở một bên liền có vẻ đáng thương vô cùng, vì công bằng một chút cho nên Cố Khôn chỉ có thể đè nén lại trái tim muốn đi xem cháu gái nhỏ, mà đi qua xem cháu trai nhỏ trước.

“Cha mẹ, mọi người đều lại đây nhưng đã ăn cơm chưa? “Lâm Quân Trạch hỏi.

“Ăn rồi, không phải ăn xong mới đến đây sao? Cha mẹ chờ Tiểu Ý tỉnh rồi sẽ quay về.” Mẹ Lâm cười nói.

“Con cũng không biết đó thôi, mấy đứa nhóc này, vừa mới tan học liền ồn ào muốn tới bệnh viện, nhưng mẹ sợ còn chưa sinh cho nên kéo dài thời gian cơm nước cho mấy đứa nhóc này xong mới lại đây.” Cha Lâm không khỏi quay ra trêu chọc ba anh em Đại Bảo.

“Ông nội, không phải là do con sợ lúc em gái tỉnh người em gái nhìn thấy đầu tiên lại không phải là chúng con sao?” Nhị Bảo bất mãn nói thầm một tiếng.

Lâm Quân Trạch: Ha ha, bây giờ cũng không phải người đầu tiên.

Người ở giường bên cạnh nhìn thấy một nhà Lâm Quân Trạch, cũng cười chào hỏi, sau đó nhìn nhìn lại ba anh em Đại Bảo, không khỏi tò mò.

“Thím, đây đều là mấy đứa bé nhà thím hả?” Ngô Anh Tử không khỏi tò mò hỏi.

“Chẳng lẽ không phải sao, đều là con của thằng tư nhà thím đó.” Mẹ Lâm lúc này đắc ý vô cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-715.html.]

Nhiều con nhiều cháu không phải là niềm vui của mỗi người làm cha làm mẹ sao?

“Ôi chao, vậy đúng là phúc khí khó có được nha!” Người xung quanh không ai không cảm khái.

Đã sinh được ba đứa bé, bây giờ lại sinh thêm một nam một nữ, đây là phúc khí lớn đến đâu chứ?

Không bao lâu Cố Tri Ý bên này cũng tỉnh, nhìn nhiều người như vậy vây quanh giường ngủ của mình khiến cô còn hơi ngây ngốc.

“Cha mẹ, sao mọi người lại đến đây?”

“Xem con nói kìa, không phải đưa thức ăn tới cho con sao. Lúc này tỉnh dậy cũng vừa lúc, nếu mà trễ chút nữa thì có lẽ thức ăn cũng lạnh hết rồi.” Mẹ Lâm vừa cười vừa mở thùng giữ ấm ra.

Lâm Quân Trạch bên này đã tiến lên nhỏ giọng hỏi: “Vợ ơi, em có cảm thấy không thoải mái ở đâu không?”

Cố Tri Ý lắc đầu. Vừa ngủ một giấc, thật ra lúc này cả người cô cũng không có chỗ nào không khoẻ nữa.

Lúc này Lâm Quân Trạch mới tiến lên đỡ Cố Tri Ý dậy, lót gối đầu vào phía sau lưng cô giúp cô.

Người một nhà đều hầu hạ, Lưu Ngọc Lan ở một bên khác thì chăm sóc bé con.

Một màn này làm không biết bao nhiêu phụ nữ ở trong phòng bệnh hâm mộ.

Nhìn một nhà hoà thuận vui vẻ. Nghĩ lại chuyện sốt ruột nhà mình. Đúng là người so với người sẽ tức chết.

DTV

Cha Lâm thấy phòng bệnh đúng là cũng hơi chen chúc, cho nên ông và Cố Khôn đi ra ngoài hành lang ngồi trước.

Mấy đứa nhóc Đại Bảo thấy Cố Tri Ý tỉnh, cũng tiến lên quan tâm hỏi: “Mẹ ơi, mẹ có chỗ nào không thoải mái nữa không?”

“Mẹ ơi, mẹ siêu giỏi nha, em gái đáng yêu lắm.”

“Mẹ ơi, con thổi phù phù cho mẹ nè.”

Nhìn vẻ mặt quan tâm của ba nhóc này. Cố Trị Ý cảm thấy cái gì cũng đều đáng giá.

“Mẹ không sao đâu, các con nhìn em gái, vậy còn em trai thì sao?”

Vừa nhắc đến em trai, mấy đứa nhóc liền bắt đầu ngượng ngùng.

Có thể nói với mẹ rằng bọn họ đã quên em trai luôn rồi không?

Cố Tri Ý vừa thấy liền hiểu, tức giận lắc đầu.

Loading...