Hai người họ trông giữ bên cạnh giường Cố Tri Ý. Lâm Quân Trạch đi lấy nước nóng, sau đó thì giúp Cố Tri Ý lau mồ hôi trên trán, tiện đó cũng lau qua cơ thể cho Cố Tri Ý, như thế này có thể giúp cô được dễ chịu hơn.
Lưu Ngọc Lan thì ở bên cạnh trông chừng hai đứa bé.
Hai đứa bé đều kế thừa những ưu điểm của Cố Tri Ý, tuy vẫn còn nhỏ nhưng với những đường nét trên mặt như thế này vẫn có thể chắc chắn rằng sau này sẽ không xấu.
Lưu Ngọc Lan càng nhìn lại càng yêu thích, Lâm Quân Trạch thì chịu vất vả ở bên cạnh chăm sóc Cố Tri Ý khiến Lưu Ngọc Lan rất hài lòng.
“Quân Trạch à, con nghỉ ngơi một chút đi! Một hồi nữa muốn làm gì thì để mẹ làm cho.” Lưu Ngọc Lan hài lòng nhưng vẫn không thể để một mình Lâm Quần Trạch làm mọi thứ như thế, vì vậy vẫn phải mở lời.
“Không có việc gì đâu ạ. Mẹ, để con làm là được rồi. Hai đứa bé đã ngủ chưa ạ?”
“Ngủ rồi, hai đứa nhỏ này xem ra cũng rất ngoan ngoãn.” Lưu Ngọc Lan vừa cười vừa nói.
Lâm Quân Trạch giúp Cố Tri Ý lau người sạch sẽ xong xuôi mới rảnh rỗi mà đến nhìn hai đứa bé.
Em trai bị Lâm Quân Trạch lựa chọn không để ý đến.
Lâm Quân Trạch vô cùng yêu thích mà ôm lấy chị gái. Con gái của anh có cảm giác hơi nặng.
Lâm Quân Trạch cẩn thận bế đứa bé lên, anh nhìn đứa bé nho nhỏ nằm trong n.g.ự.c mình, làm thế nào cũng không nhìn đủ.
“Mẹ, mẹ xem, mũi miệng của con gái con rất giống Tiểu Ý.” Lâm Quân Trạch vừa nhìn vừa nói.
Dường như anh đang xem đứa bé trong n.g.ự.c mình như một nghiên cứu rất quan trọng.
“Ôi, lúc này vẫn còn nhỏ, có thể nhìn ra gì chứ? Mấy tháng sau nẩy nở thì mới nhìn ra được.” Lưu Ngọc Lan giả vờ giận nói.
Thuận tiện còn thoáng nhìn qua cháu ngoại trai còn nằm trên giường. Đứa nhỏ đáng thương! Đã lâu như vậy mà cha ruột vẫn chưa chịu quan tâm đến cậu bé.
Ngẫm lại Lưu Ngọc Lan lại cảm thấy hơi buồn cười.
Mấy người bên kia đã quen trọng nam khinh nữ nên lúc này không khỏi cảm thấy ngạc nhiên.
Hết lần này đến lần khác Lâm Quân Trạch lại không để ý đến con trai mà ngược lại chỉ yêu thích con gái.
Chuyện này cũng được xem là chuyện hiếm lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-714.html.]
“Được rồi, được rồi. Con đặt đứa nhỏ xuống đi! Nếu không một lát lại tỉnh lại bây giờ.”
Lâm Quân Trạch có con gái là mãn nguyện rồi, lúc này nghe Lưu Ngọc Lan nói thì cẩn thận đặt em bé xuống giường. Sau đó vẫn đứng cạnh giường mà nhìn con gái đến nửa ngày.
Đến cùng thì cũng không có động tĩnh gì lớn cả, anh chỉ sợ làm gì đó đánh thức con gái dậy, mà Cố Tri Ý lại chưa có có sữa thì phải đánh thức cô dậy.
Lúc này, sắc trời cũng đã tối, cha Lâm và mẹ Lâm dẫn theo mấy đứa bé chạy đến bệnh viện.
Đoạn đường này cũng đã hỏi không ít người mới có thể biết được phòng bệnh Cố Tri Ý đang nằm.
“Ôi, cuối cùng cũng tìm được rồi.” Mẹ Lâm vuốt mồ hôi thốt lên.
“Bà thông gia, mọi người đến rồi. Mau vào đây!” Lưu Ngọc Lan bước lên giúp mẹ Lâm cầm đồ, tiện đó lại gọi mọi người vào.
Còn chưa kịp thông báo với mọi người việc Cố Tri Ý sinh long phượng thai thì Nhị Bảo đã không còn chờ đợi được nữa mà đi đến.
Cậu bé vẫn biết không được làm ồn ở bệnh viện, nên Nhị Bảo đợi đến trước giường bệnh mới nhỏ giọng nói với Lâm Quân Trạch.
“Ba, con đến nhìn em gái.”
Lâm Quân Trạch tức giận nhìn thoáng qua Nhị Bảo, rồi nhường lại vị trí của mình để Nhị Bảo có thể xem kỹ hơn.
“Oa. Đây chính là em gái sao?” Nhi Bảo vô cùng yêu thích nhìn em bé trên giường.
Lâm Quân Trạch nhìn sang thì nhìn thấy Nhị Bảo đang nhẹ nhàng kéo lấy... bàn tay nhỏ của con trai.
Lâm Quân Trạch: ...
Anh cũng không biết có nên nói cho Nhị Bảo biết đây không phải là em gái mà là em trai.
Sau đó phải đợi đến khi Đại Bảo đến gần mới phát hiện trên giường có hai em bé.
“Ba, có hai em gái sao ạ?”
“Không phải, một là em trai, còn kia mới là em gái.” Lâm Quân Trạch chỉ trên giường, vị trí gần bên trong kia.
DTV
Lúc này Nhị Bảo mới phản ứng được. Thế là cậu bé lập tức thả tay em trai ra, kéo lấy tay em gái.
Sự đối xử khác nhau thế này cũng quá rõ ràng rồi.