Bác sĩ đặt đứa bé đã ra đời trước bên cạnh Cố Trị Ý, sau đó lại bận rộn vì đứa bé còn lại.
Cố Tri Ý nghiêng đầu, nhìn thoáng qua con gái đang nằm cạnh mình, vừa vặn hai mẹ conn đang đối mặt nhau.
Hai người: ...
Cố Tri Ý: Cảm giác quỷ dị đáng c.h.ế.t này.
Đứa bé vừa ra đời mở to mắt, sau đó cứ như thế mà rất có thần nhìn mẹ mình.
Cố Tri Ý không có lòng dạ nào để ý đến những việc này nữa, bởi vì ngay lúc này bụng cô lại bắt đầu đau lên.
Cố Tri Ý cũng không còn quan tâm đến chuyện gì nữa, cô chỉ tập trung muốn nhanh chóng sinh đứa bé này ra.
Cũng may vì đã có chị gái mở đường mà bé thứ hai thuận lợi hơn rất nhiều, thế nhưng Cố Tri Ý vẫn mệt đến không chịu nổi.
Sau đó Cố Tri Ý đã thở phào nhẹ nhõm, lúc này cô mới rảnh rỗi mà nhìn đứa bé còn trong vòng tay của cô y tá.
“Chúc mừng! Là một cậu bé. Không ngờ cơ thể này cũng không nhỏ bé, năm cân bốn lượng.” Y tá lau sạch sẽ cho đứa bé, rồi ôm đến trước mặt Cổ Tri Ý cho cô nhìn.
Cố Tri Ý nhìn thoáng qua. Đúng là không nhỏ. So với những đứa bé sinh non hơn một chút thì hai đứa bé này của cô có thể nói là nhìn tương đối đủ tháng.
Chỉ là lúc cô y tá vệ sinh thì Cố Tri Ý không dám thả lỏng tinh thần, cô vẫn luôn miễn cưỡng, bắt buộc bản thân phải tỉnh táo, cô chỉ sợ lúc mình ngủ thiếp đi thì đứa bé lại có chuyện gì.
“Chủ nhân, người có muốn ngủ trước một lúc không? Tôi sẽ trông giúp người.” Hệ thống Mông Mông không nhìn được nữa rồi.
Chỉ là Cố Tri Ý có làm thế nào cũng không yên lòng. Chính là từ trong cõi âm u nào đó mà cỗ có một loại cảm giác mà bắt buộc bản thân không được ngủ đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-712.html.]
Không bao lâu sau thì đã vệ sinh xong, Cố Tri Ý được xem là có thể đẩy ra ngoài. Nhưng đổi lại, ngay lúc này lại có một bác sĩ khác tiến vào nói chờ một chút. Sau đó đã đẩy Cố Tri Ý sang một bên, một bên khác lại làm ra vẻ mặt hiền lành nói: “Để tôi giúp cô ôm đứa nhỏ.”
Nói xong thì muốn đưa tay vào ôm đứa nhỏ.
DTV
Lúc này Cố Tri Ý không khỏi phải đề cao cảnh giác.
Hai đứa bé đều nằm bên cạnh Cố Tri Ý, bé gái lớn thì nằm bên ngoài một chút và được Cố Tri Ý nghiêng người che chở, nhưng bác sĩ này lại bước đến ôm đứa bé trai đang nằm phía trong, ngay bên cạnh Cố Tri Ý, chính điều này khiến Cố Tri Ý rất nghi ngờ.
Đặc biệt lúc này Cố Tri Ý lại nhớ đến một màn cô đã nhìn thấy ngay cầu thang trước khi bước vào phòng sinh, Cố Tri Ý càng không dám buông lỏng cảnh giác.
“Không cần, để tôi ôm đứa bé là được rồi. Sao còn chưa đi ra?”
Cố Tri Ý không thay đổi sắc mặt, ôm chặt đứa bé đang nằm trong n.g.ự.c mình.
Thuận tiện cô cũng nói vài lời khách sáo với bác sĩ này, trong số những y tá bên cạnh cũng có người không hiểu mà nhìn sang bên này.
Họ tưởng rằng bên ngoài có chuyện gì đó khẩn cấp nên họ không hỏi nhiều nhưng tất cả mọi người đều tò mò.
“Không có gì, bên ngoài có người đang náo loạn, trước tiên chúng ta cứ chờ một lát rồi hãy đi ra cho an toàn.” Bác sĩ kia cười giải thích.
Thật ra trong lòng mình, bác sĩ kia đã mắng Cố Tri Ý vô số lần. Nói xem, cô ta đã sinh ra hai đứa rồi, làm sao lại không mệt mỏi mà ngất đi?
Cố Tri Ý thấy như thế thì trong lúc nhất thời, cô cảm thấy bản thân mình không được phép ngất đi.
Cố Tri Ý vẫn một mực miễn cưỡng giữ tinh thần, quả thật là không bị người ta nhìn ra bản thân mình đang mệt mỏi.
Hai người Lâm Quân Trạch đang bị ngăn ở bên ngoài, họ rõ ràng đã nghe tiếng đứa bé khóc lên nhưng đợi một hồi sau vẫn không thấy một người nào bước ra cả.
Sau đó lại không còn tiếng khóc của đứa bé nữa, nhưng một hồi sau lại vang lên tiếng khóc một lần nữa.