Vừa vặn lúc này bụng của Cố Tri Ý vẫn chưa đau lắm, Lưu Ngọc Lan đã bảo Cố Tri Ý ăn chút để lót dạ trước.
Cố Tri Ý chỉ ăn được mấy cái sủi cảo thì không ăn nữa. Lâm Quân Trạch cũng không nói gì, anh bảo Lưu Ngọc Lan ngồi xuống nghỉ ngơi trước, còn anh thì dìu Cố Tri Ý đi lại bên ngoài hành lang.
“Anh nói xem, thai này của em có thể là con gái sao?” Cố Tri Ý không có chuyện gì để nói nên tìm chủ đề.
“Lần này chắc chắn là con gái. Vợ à, tối hôm qua anh đã mơ thấy con gái gọi anh là cha.”
Cố Tri Ý liếc mắt. Cái người làm cha này thật sự là càng ngày càng thích tán dóc, không hề nghiêm túc gì cả.
“Sao anh không mơ thấy con gái anh kết hôn luôn đi?” Cố Tri Ý tức giận nói.
“Vậy thì không thể rồi, con gái anh nói đời này sẽ ở bên cạnh cha mẹ, không muốn lấy chồng.” Lâm Quân Trạch nghiêm trang nói.
Càng nói lại càng không hợp lẽ thường rồi.
Cố Tri Ý cũng không thèm để ý đến anh nữa.
Hai người đi tới đi lui một hồi, lúc đến cầu thang thì nhìn thấy có người nói gì đó với bác sĩ, còn cầm một cái gói trong tay mình, sau đó kín đáo mà đưa cho bác sĩ. Nhìn dáng vẻ này hẳn là đang đút lót.
Bác sĩ cũng làm ra vẻ từ chối nhưng đã nhét vật đó vào trong túi mình rồi.
Hai người họ lại nói vài câu với nhau rồi tách ra rời đi.
Xung quanh người tới người đi, thật sự cũng không mấy người chú ý đến cuộc giao dịch trong một góc kia của hai người họ.
Lâm Quân Trạch cũng giả vờ như vô tình đi qua mà nhìn theo người phụ nữ mới vừa giao tiền kia.
Vốn dĩ Cố Tri Ý còn muốn đi theo nhiều chuyện với Lâm Quân Trạch một hồi nhưng cơn đau cứ càng lúc càng rõ ràng hơn, lúc bắt đầu cô còn có thể đi, nhưng sau đó chỉ có thể đi từ từ.
Chờ đến khi Cố Tri Ý đã cảm giác được sắp sinh thì mới bảo Lâm Quân Trạch đi gọi bác sĩ.
Bác sĩ nhìn miệng tử cung xác nhận đã gần đến lúc phải sinh nên bắt đầu phân phó: “Được rồi, bây giờ cần chút sức lực, một chút nữa sẽ lập tức lên bàn rồi.”
Bên này, Lưu Ngọc Lan cũng bắt đầu lấy mấy thứ trong bình giữ ấm ra.
Cố Tri Ý cố nén đau, ăn mấy cái sủi cảo, uống vào mấy ngụm canh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-711.html.]
Sau khi uống không nổi thì bác sĩ đã đến đẩy người vào phòng sinh.
Lâm Quân Trạch lại tiến lên lôi kéo cánh tay Cố Tri Ý.
“Vợ à, em cố lên, anh và mẹ ở bên ngoài chờ em và con gái.”
“Tiều Ý à, đừng căng thẳng, thả lòng nha con!” Lưu Ngọc Lan nhìn thấy dáng vẻ đau đớn của Cố Tri Ý mà không nhịn được phải nói phải bổ sung thêm một hai câu.
Cố Tri Ý cũng chỉ có thể cố nén đau gật đầu.
Lúc đầu vì đầu của đứa bé khá lớn nên phải tốn không ít sức lực.
“Nào, sắp nhìn thấy đầu rồi, hít thở, hít thở.” Bên này, bác sĩ vừa nói vừa ấn vào bụng của Cố Tri Ý.
Thật sự rất đau đớn, chuyện sinh con thế này căn bản không phải chuyện sẽ tồn tại lần thứ hai, chỉ là lần này đã nhẹ nhàng hơn lần thứ nhất, nhưng đau thì vẫn phải xem ở từng người.
Cố Tri Ý đã tê rần, cô bắt đầu mắng Lâm Quân Trạch không phải người, mắng hệ thống chó má Mông Mông kia không làm hệ thống.
Chỉ là mắng họ thì cũng vô dụng, chính mình vẫn phải sinh.
Đột nhiên, Cố Tri Ý quyết tâm dùng sức lần cuối, bụng cô lập tức giống như rỗng đi. Đứa bé đã thuận lợi được sinh ra.
“Oa oa oa!” Bác sĩ vỗ cho đứa bé khóc lên, em bé lập tức khóc lóc nỉ non, tiếng khóc vang vọng trong khắp phòng sinh.
Bác sĩ nhìn qua giới tính của đứa bé, cười nói với Cố Tri Ý: “Chúc mừng, là một em bé mập mạp...
DTV
Cố Tri Ý nghe thấy mập mạp thì sợ bác sĩ nói là một thằng nhóc mập mạp. Nhưng không ngờ sau đó lại nói: “Chúc mừng, là một bé gái mập mạp.”
Lúc này, Cố Tri Ý mới thở phào một hơi.
Chỉ là sự nhẹ nhõm này đã đến hơi sớm.
“Bác sĩ Viên, bác sĩ Viên, trong bụng còn một bé nữa.”
Đột nhiên cô y tá đang làm vệ sinh cho Cố Tri Ý đột nhiên thốt lên. Không chỉ bác sĩ bị dọa sợ mà bản thân Cố Tri Ý cũng hoảng hốt không nhẹ.
Một đứa còn chưa xong, hai đứa là cái quỷ gì đây?