Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 709

Cập nhật lúc: 2024-12-22 07:41:31
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chúng chỉ sợ trong lúc mình đi học thì em gái đã ra đời mất rồi, nếu vậy thì mấy anh em chúng sẽ không phải là người đầu tiên nhìn thấy em gái rồi.

Ba anh em tự suy tính như vậy, cả ba đều muốn là người anh đầu tiên mà em gái nhìn thấy. Nên lúc này, khi vừa nghe chút động tĩnh thì tất cả đều chạy ra khỏi phòng.

“Cha, mẹ sắp sinh rồi sao?” Đại Bảo phấn khích hỏi.

“Đúng vậy. Sắp rồi. Các con đi học trước đi, đoán chừng là khi các con tan học trở về thì em gái đã được sinh ra rồi.”

Lâm Quân Trạch cũng không nhiều lời với mấy đứa nhỏ nữa. Anh quay lại phòng thì nhìn thấy tình hình hiện tại của Cố Tri Ý vẫn còn tốt.

Anh bước đến đỡ lấy Cố Tri Ý, nhẹ giọng nói: “Vợ à, bây giờ em thế nào rồi?”

Cố Tri Ý thở phào một hơi, sau đó nói: “Trước tiên đi bệnh viện đã, đoán chừng là sắp sinh rồi, bây giờ thì em vẫn không sao.”

“Được rồi, vậy chúng ta lập tức đi ngay.”

Lúc này Lưu Ngọc Lan cũng đến, nhìn thấy trạng thái của Cố Tri Ý vẫn còn tốt, bà nói: “Đi, đi bệnh viện cũng yên tâm hơn, nhìn con thế này đoán chừng là cũng tốt được một hồi nữa đâu.”

Mẹ Lâm cầm chiếc túi đã chuẩn bị từ trước cho Cố Tri Ý sinh lên.

Bên này, Lâm Quân Trạch phụ trách đỡ lấy Cố Tri Ý.

Mấy đứa bé cũng chạy theo, chúng nhìn thấy mọi người xuất phát đến bệnh viện nên cũng chuẩn bị cùng đi theo.

“Đại Bảo, Nhị Bảo, các cháu ở lại đây với các ông. Đoán chừng mẹ các cháu ở bệnh viện sạch sẽ không nhanh vậy đâu, có lẽ đến khi các cháu tan học, em gái vẫn chưa ra đời đâu.” Cha Lâm gọi mấy đứa bé lại, nói.

“Ông, thế nhưng chúng cháu muốn nhìn thấy em gái được sinh ra.” Nhị Bảo rầu rĩ nói.

Như vậy chờ đến khi chúng tan học thì đoán chừng là em gái đã sinh ra mất rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-709.html.]

“Không nhanh như vậy đâu. Nghe lời ông đi, bây giờ mẹ các cháu phải sinh em gái, trước tiên chúng ta đừng làm cho tình hình náo loạn hơn.” Cha Lâm đã nói vậy, Đại Bảo và Nhị Bảo cũng chỉ có thể nghe theo.

Nhưng trước khi đi còn cố gắng bước lên, sờ tay lên bụng Cố Tri Ý, khẽ nói: “Em gái, nhớ phải chờ anh trai nha!” Không ngờ trong bụng thế nhưng còn biết phản ứng lại.

Nhưng lại làm cho Cố Trị Ý rất đau, mồ hôi lập tức toát ra.

“Em gái nhẹ nhàng, đừng làm đau mẹ.” Nhị Bảo nhìn thấy Cố Tri Ý khó chịu như vậy thì không quên dạy dỗ em gái còn đang trong bụng mẹ.

Cố Tri Ý tạm biệt mấy đứa bé xong thì lập tức được Lâm Quân Trạch dìu vào bệnh viện.

Khoảng cách giữa bệnh viện và nhà không xa nhưng nếu phải đi bộ như thế này thì rất mất sức, cho nên họ đã gọi một chiếc xe ba bánh, ba người cùng nhau đến bệnh viện.

DTV

Đến bệnh viện, bác sĩ kiểm tra thì đúng là phải một thời gian ngắn nữa, nhưng trước hết vẫn làm thủ tục cho họ nằm bệnh viện.

Đến Bắc Kinh, điều họ cảm nhận rõ ràng nhất chính là người đến bệnh viện để sinh đẻ là rất nhiều.

Phòng bệnh này dù không có cảnh tượng hùng vĩ ở hành lang đều là các sản phụ như đời sau này, nhưng ở mỗi phòng bệnh đúng là rất nhiều người.

Cố Tri Ý bước vào phòng bệnh, cô chỉ nhìn thấy chỗ nằm đều đã có người.

Nhìn dáng vẻ này của họ có lẽ đều là những người đang chờ sinh.

Cố Tri Ý nhìn thấy rất nhiều người chờ sinh như vậy, vì vậy chờ cho đến khi đã ngồi xuống, cô mới cố ý quay lại dặn dò hai người Lưu Ngọc Lan và Lâm Quân Trạch. Bất kể như thế nào cũng phải có người ở lại trông chừng đứa bé.

Ngược lại cũng không phải Cố Tri Ý thần hồn nát thần tính gì cả, mà vì thời này còn chưa có máy giám sát, bản thân mình vẫn nên đề phòng thì vẫn tốt hơn.

Lưu Ngọc Lan nghe thấy Cố Tri Ý nói vậy, bà suy nghĩ một lát thì hiểu được ý nghĩ của Cố Tri Ý, vì vậy bà gật đầu trả lời.

Lâm Quân Trạch càng không cần phải nói, Cố Tri Ý vừa nói anh đã hiểu ngay ẩn ý trong lời của cô. Anh khẽ gật đầu, nói bên tai cô: “Yên tâm đi! Vợ à, anh sẽ trông con gái chúng ta cho kỹ.”

Lúc này Cố Tri Ý mới yên tâm.

Loading...