Lúc Ngô Cát Vi nói lời này, sự cảm kích trong lời nói của cô ấy không phải là giả dối, thật ra cô ấy muốn nói lời này cho Cố Tri Ý.
Mặc dù lúc này, hai người họ rất ăn ý đều không nnhắc đến chuyện này nhưng Ngô Cát Vi vẫn khắc ghi nó vào trong lòng.
“Đúng vậy, đúng vậy. Bây giờ cũng đã tốt rồi.” Chạ Lâm vừa cười vừa nói.
DTV
Mấy người họ nói chuyện một mhồi. Sau đó nói thế nào Ngô Cát Vi cũng không chịu ở lại ăn một bữa cơm, cứ vậy mà đi về.
Từ sau khi Lâm Quân Trạch đã đi, hiện tại mỗi khi ăn cơm tối xong thi Đại Bảo và Nhị Bảo sẽ giúp đỡ rửa bát.
Trước kia tay chân hai anh em còn hơi vụng về nhưng hiện tại đã khá quen tay rồi.
Cơm nước xong xuôi, hai anh em phối hợp với nhau rất tốt, có người thu dọn đũa, có người thì cầm vải lau bàn, sau đó lại cùng nhau đi rửa chén.
Không thể không nói, hai người anh trai này là một tấm gương tốt, đến mức bây giờ Tam Bảo cũng bắt đầu học theo.
Nhìn thấy ba đứa cháu ngoại như thế, Lưu Ngọc Lan cũng cười nói: “Bà nhìn xem, ba anh em này thật sự rất ngoan ngoãn, mấy đứa bé cùng tuổi ở trong thôn chúng ta. Đứa bé nào mà không mèo ngại, chó ghét. Một ngày mà không ăn đòn thì nhảy lên lật cả mái ngói.”
“Đúng vậy. Tôi phải nói là Tiểu Ý dạy mấy đứa nhỏ rất ra hình ra dáng.” Khó có dịp được mẹ Lâm khen Cố Tri Ý thế này.
Người trong cuộc lại thể hiện rằng: “Mọi người vui vẻ là được rồi.”
Thời gian trôi qua rất bình lặng. Sau một tháng Lâm Quân Trạch mới trở lại, lúc này bụng của Cố Tri Ý đúng là đã to hơn rồi. Cơ thể càng thêm nặng nề, cách ngày sinh cũng không xa nữa. Vì vậy mà Lâm Quân Trạch đã dứt khoát xin nghỉ để trông coi hai mẹ con cho đến ngày cô sinh sản.
Chỉ là chờ đến thời gian dự sinh thì bụng cô vẫn không có động tĩnh gì cả.
Cố Tri Ý vô cùng khó chịu. Người làm cha cũng đã chuẩn bị kỹ càng chào đón đứa bé rồi nhưng trong bụng lại không có động tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-708.html.]
Cố Tri Ý còn cố ý hỏi thăm Mông Mông. Kết quả Mông Mông lại trực tiếp giả chết, chỉ nói với Cỗ Tri Ý một câu: “Đứa bé rất khỏe mạnh, chủ nhân cứ yên tâm!”
Sau đó thì hoàn toàn giả chết.
Cố Tri Ý: Hệ thống chó má này thật sự càng ngàng càng qua loa với mình.
Cố Tri Ý nhìn thấy bụng mình vẫn không có động tĩnh thì chuẩn bị bảo Lâm Quân Trạch quay về trường học trước. Ai ngờ cô vừa nói xong thì trong bụng bắt đầu có động tĩnh rồi.
Dù sao Lâm Quân Trạch cũng đã từng ở bên cạnh vợ lúc cô sinh sản một lần nên anh rất có kinh nghiệm.
Đầu tiên anh lấy chiếc túi đựng đồ chuẩn bị cho Cố Tri Ý sinh lên, sau đó dìu cô ngồi xuống, xác nhận lại có phải muốn sinh rồi không.
Sáu đó mới ra cửa gọi mọi người.
Vừa khéo lúc này đang là buổi trưa, mấy đứa nhỏ vừa mới chuẩn bị đi ngủ trưa, mấy người mẹ Lâm vẫn còn ngồi uống trà.
Họ nhìn thấy Lâm Quần Trạch bước đến mà vẻ mặt không đúng lắm thì mẹ Lâm đã hỏi trước: “Lão tứ à, thế nào vậy con? Vợ con sắp sinh sao?”
“Ừm, cha mẹ, đoán chừng Tiểu Ý sắp sinh rồi, bây giờ con đưa cô ấy đến bệnh viện trước.”
“Ôi ôi ôi, mẹ đi với con. Trước hết bà thông gia cứ ở nhà chờ đợi, nếu là sinh thì phải hầm chút canh gì đó.” Lưu Ngọc Lan nói với mẹ Lâm.
Mẹ Lâm cũng rất sảng khoái đồng ý. Dù sao cũng là con gái của người ta sinh, mẹ ruột không yên lòng đi theo cũng tốt hơn mẹ chồng.
Vì vậy mà mẹ Lâm bên này cũng không nói gì, bà cứ thế mà ở trong nhà chăm sóc mấy đứa nhỏ.
Đến lúc đó nếu Cố Trị Ý bên kia cần gì thì bà có thể giúp một tay.
Mấy đứa bé Đại Bảo cũng biết mấy hôm nay mẹ của chúng sắp sinh em bé, cho nên mỗi ngày tan học thì lúc nào cũng phải hỏi một câu: “Mẹ sinh chưa ạ?”