Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 707

Cập nhật lúc: 2024-12-22 07:41:28
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tri Ý điều chỉnh lại tâm trạng của mình. Sau khi Lâm Quân Trạch đi rồi, lúc này, trong nhà còn có mấy người mẹ Lâm sẽ giúp đỡ cô, ngược lại cũng không cô đơn lắm.

Bây giờ cũng đã lớn tháng rồi nên không cần phải đến trường học bên kia nữa, đến lúc đó cô phải tự mình bổ sung chương trình học đã thiếu là được.

Theo Hồ Tử Tuệ nói thì Ngô Tố Vi đã đổi tên thành Ngô Cát Vi rồi.

Cái tên trước kia nói thế nào thì vẫn không tốt lắm, mặc dù bản thân Ngô Cát Vi cũng là người bị hại.

Vì vậy thừa dịp về nhà nghỉ tên mà cô ấy đã đổi luôn cái tên này.

Mặc dù có chút rắc rối nhưng bây giờ đã tốt hơn trước kia rất nhiều.

Với Ngô Cát Vi mà nói, cái tên này mang ý nghĩa như một cuộc đời mới của chính mình.

Trước đó, Ngô Cát Vi biết được Cố Tri Ý đã giúp đỡ mình nhưng Cố Tri Ý không nói thì cô ấy cũng không muốn làm lộ ra.

DTV

Lúc đầu, thái độ của Ngô Cát Vi còn hơi kỳ lạ nhưng sau đó cô ấy cũng làm như Hứa Bội Vân đã nói, đối xử với nhau như một người bạn tốt.

Có rất nhiều tình cảm không cần quá câu nệ, cứ thuận theo tự nhiên là được.

Vì vậy bây giờ, ba người họ chơi chung với nhau rất tốt.

Vừa mới khai giảng, Ngô Cát Vi đã mang theo đặc sản trong nhà mình đến nhà tìm Cố Tri Ý.

“Vi Vi, cậu đến rồi à? Mau vào đây ngồi!”

Cố Tri Ý vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh mình, vừa nói.

“Tiểu Ý, cậu thế nào rồi? Đứa bé có hành cậu không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-707.html.]

Trước tiên, Ngô Cát Vi đặt đồ lên bàn, sau đó mới cười hỏi.

“Tốt lắm, tớ đều ăn được ngủ được cả. Cậu về nhà thế nào?”

Hai người ngồi kể lại mấy chuyện gần đây cho nhau nghe. Cố Tri Ý nghe thấy Ngô Cát Vi đã đổi tên thì cô rất vui mừng cho cô ấy.

“Đổi tên rồi cũng tốt, xem như một khởi đầu mới.” Cố Trị Ý có hàm ý nói.

“Đúng vậy, quá khứ đều đã qua, tương lai tốt đẹp đang chờ đón chúng ta ở phía trước.” Ngô Tố Vi nhìn Cố Tri Ý nói, trong lời nói của cô ây còn mang theo sự cảm kích. Chẳng qua Cố Tri Ý cũng không để ý đến.

“Đúng rồi, lúc nãy vừa tiến vào, tớ thấy bụng cậu khá lớn rồi, là cậu ăn nhiều hay là?”

Cố Trị Ý hiểu ý của Ngô Cát Vi, cô ngẫm lại đoán chừng là vì trong khoảng thời gian này chắc mình đã ăn nhiều, làm sao mà mỗi lần có ai nhìn cô đều nói bụng đã lớn hơn. Nhưng nếu nói là song thai thì lại không giống lắm. Vì vậy Cố Tri Ý vẫn luôn quy cho lý do là cô đã ăn nhiều.

“Không, đoán chừng là trong khoảng thời gian này đồ ăn quá ngon nên ăn hơi nhiều.” Cố Tri Ý không để ý nói.

Trong lòng cô lại nghĩ đến sau này, bản thân phải biết kiềm chế lại, nếu không chỉ sợ đến lúc đó lại trở nên khó sinh.

Ngô Cát Vì biết được là do Cố Trị Ý ăn nhiễu nên không nghĩ nhiều nữa, chỉ là cô có ý tốt muốn nhắc nhở: “Vậy sau này phải chú ý đến vấn đề ăn uống nhiều hơn, không thể ăn quá nhiều, đứa bé quá to thì lúc sinh cũng chỉ có cậu phải chịu tội.”

“Tớ cũng có suy nghĩ này.” Cố Tri Ý sờ tay lên bụng mình, vẻ mặt bất đắc dĩ nói.

Lúc này mẹ Lâm vừa trở về, Cố Tri Ý đứng lên giới thiệu với mọi người một chút.

Mấy người lớn tuổi khi ngồi xuống thì khó tránh sẽ tán gẫu với nhau, hỏi cái này một chút lại hỏi cái kia một chút, nhưng đến cùng thì mấy người họ đều biết chừng mực.

Chẳng qua khi nghe đến chuyện Ngô Cát Vi đã từng trải qua thì vô cùng tức giận.

“Mọi người xem, thời đại này đúng là loại người gì cũng có mà. Mà nếu không kịp thời phát hiện còn không phải sẽ là chuyện cả đời sao?” Thế hệ trước rất tôn trọng những thành phần tri thức. Nên khi nghe nói đến việc có kẻ gian trộm danh ngạch của người ta làm lợi cho bản thân thì vô cùng không vừa mắt.

“Đúng vậy ạ. Nhưng mà không sao ạ, chú, bây giờ cháu cũng đã được đi học rồi, quá khứ cũng đã qua rồi. Chỉ là cháu rất muốn cảm ơn đồng chí kia đã viết thư báo cho cháu biết, nếu không có cô ấy, đoán không chừng đến lúc này cháu cũng chưa nếm được hạnh phúc khi được học hành trong trường thế này đâu ạ.”

Loading...