Ăn cơm xong, mọi người đi dạo xung quanh hai vòng rồi chuẩn bị quay về nhà.
Dù sao buổi chiều bên này tối rất nhanh, xế chiều muốn đi chơi ở đâu cũng không đủ thời gian.
Cố Tri Ý ở nhà một mình trông ba đứa bé nên mọi người có thế nào cũng không an tâm. vì vậy mà nhanh chóng trở về.
Lúc này Cổ Tri Ý lại đang ngủ cùng mấy đứa nhỏ.
Giữa trưa phải được ngủ một giấc nếu không đến buổi chiều sẽ không có tinh thần gì cả.
Lúc họ về đến nhà thì Cố Tri Ý vẫn còn đang ngủ, mọi người cũng tự trở về phòng mình, nghỉ ngơi một hồi.
Lâm Quân Trạch về đến phòng thì thấy Cố Tri Ý và các con cùng nằm trên giường, từng người ngủ đến mặt mày đều đỏ bừng.
Cố Tri Ý cần cái gối để gối đầu lên, thuận tiện có thể nhìn thấy mấy đứa bé ngủ không yên ở bên kia.
Lâm Quân Trạch thấy mọi người đã ngủ ngon nên anh cũng không quấy rầy mà đi ra ngoài trước.
Ảnh chụp hôm nay phải mang ra tiệm chụp hình chuyên nghiệp để họ rửa ra. Dù sao trong nhà cũng không có thiết bị và phòng tối nên không rửa ra được.
Chờ đến khi mấy đứa bé Đại Bảo thức dậy thì mấy người lớn đang ở bên nhà chính uống trà.
Thời tiết thế này vẫn nên ngồi trong nhà mà uống trà, ăn chút bánh ngọt.
“Ông nội, mọi người đi chơi vui không? Có phải chơi rất vui đúng không?” Nhị Bảo không hề có gì là thiệt thòi khi không được ra ngoài chơi cả.
“Vui lắm, vui lắm.” Cha Lâm uống trà, cười ha hả trả lời.
“Chắc chắn rồi ạ, chúng cháu đã đi nhiều lần rồi, lần sau, mọi người còn muốn đi chơi ở đâu cháu sẽ đưa mọi người đi chơi.” Lúc này, Nhị Bảo giống như đang thể hiện bản thân. Cậu bé rất đắc ý.
“Được được được, vậy lần sau để Nhị Bảo dẫn chúng ta đi chơi.” Mấy người họ cũng nể mặt Nhị Bảo, thế là nhao nhao biểu thị rằng lần sau sẽ đề Nhị Bảo dẫn họ đi chơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-705.html.]
“Cứ quyết định như vậy đi. Đến lúc đó anh Đại Bảo đi học, còn Nhị Bảo sẽ dẫn các ông và các bà đi cùng.” Nhị Bảo nói một hồi lâu, nhưng hóa ra câu sau cùng kia mới chính là câu quan trọng nhất.
Chính là người khác đều đi học, cậu bé thì không đi học nên sẽ dẫn họ đi chơi.
Cố Tri Ý vừa đi ra ngoài thì vừa khéo nghe được lời này của Nhị Bảo, lúc này đã vô tình phơi bày cậu bé.
“Nhị Bảo, con mơ tưởng tìm cớ để không đi học, dù trên trời có mưa đá thì con vẫn phải đi học.”
Nhị Bảo còn đang âm thầm đắc ý vì tính toán của mình, nhưng thoáng một cái đã bị mẹ mình phá vỡ.
“Mẹ, sao mẹ lại như vậy? Không phải con đang thay mẹ chăm sóc cho ông bà sao?” Nhị Bảo nói lời này giống như Cố Tri Ý không hiểu lòng tốt của cậu vậy.
Cố Tri Ý cứ như vậy mà cười như không cười nhìn Nhị Bảo.
DTV
“Không cần đâu, ông và bà đã có mẹ chăm sóc, con cứ yên tâm mà đi học. Học kỳ này, em trai cũng phải đến trường với các con rồi, đến lúc đó người anh trai như con còn phải chăm sóc cho em trai mình.”
Cố Tri Ý trực tiếp giao nhiệm vụ này cho Nhị Bảo.
Từ trước đến nay Nhị Bảo luôn là người anh trai rất đảm đang, lúc này đã bước vào bẫy của Cố Tri Ý. Cậu bé rất sảng khoái mà đồng ý.
“Không có vấn đề gì đâu ạ. Mẹ, hãy giao cho con đi!”
Cố Tri Ý: Ha ha, còn không phải giao cho con sao?
Mọi người nghe thấy cuộc đối thoại của hai mẹ con cũng cười thầm không thôi.
Nhị Bảo này giống như tên hề vậy.
Mẹ Lâm thấy mọi người đều ở đây nên bà nói suy nghĩ của bà ra trước tiên.
“Vợ lão tứ à, là như thế này. Ý của mẹ và cha của con chính là để hai người họ đón đưa mấy đứa nhỏ đi học, còn mẹ và bà thông gia sẽ ở nhà chăm sóc cho con, lão tứ cũng phải đi học, vậy cũng yên tâm một chút.”