Còn bên kia, mấy người lại chơi đến vô cùng vui vẻ.
Mẹ Lâm bọn họ cũng nhìn thấy được bức chân dung của người lãnh đạo theo như ý nguyện.
Vài người đứng trước quảng trường, nghiêm trang nhìn vào bức bức chân dung. Trong lòng có một niềm tự hào khó tả.
Bọn họ cứ như vậy đứng một lúc lâu, sau đó mới bảo Lâm Quân Trạch chụp cho bọn họ vài tấm ảnh.
Lúc đầu, mẹ Lâm bọn họ chỉ biết đứng thẳng tắp, tay chân luống cuống không biết đặt ở đâu.
Cố Tử Sâm ở một bên còn làm người chỉ huy: “Chú thím, mọi người thả lỏng một chút, cha mẹ cũng vậy, cứ tạo dáng thoải mái đi.”
“Đúng, cười lên.”
“Không cần đứng ngắc như vậy, đúng, cười như bình thường là được.”
Mấy ông bà lão được Cố Tử Sâm chỉ huy, chờ đến khi chup xong, Lưu Ngọc Lan hung hăng thở hổn hển một hơi.
“Không ngờ việc chụp ảnh còn mệt hơn là đi dạo phố vào sáng nay.”
“Đúng vậy, thông gia, chẳng qua lần này Tử Sâm đã dạy chúng ta, lần sau cũng biết nên chụp như thế nào.” Mẹ Lâm cười nói.
Thấy đã gần đến giờ ăn trưa, Lâm Quân Trạch dứt khoát liền nói: “Cha mẹ, đi, con đưa mọi người đi ăn một bữa ngon.
Vừa nói xong, Lưu Ngọc Lan có chút do dự.
“Này, Quân Trạch à, nếu không chúng ta tùy tiện mua màn thầu là được.” Ra ngoài chơi vừa tốn tiền xe lại ăn cơm, hôm nay chắc chắn đã tốn rất nhiều tiền.
Lưu Ngọc Lan cảm thấy được đi ra ngoài chơi theo cách tiêu tiền hoa mỹ như thế này thật xấu hổ.
“Mẹ à, mọi người hiếm khi mới đến một lần, sao con có thể để mọi người đi gặm màn thầu? Đi thôi, bên kia có một quán ăn tương đối bình dân, con đưa mọi người qua đó.”
Sau khi Lâm Quân Trạch nói xong, anh cũng không cho bọn họ có cơ hội từ chối, dẫn theo Cố Tử Lâm lôi kéo mấy người rời đi.
Mọi người đi đến một quán ăn có hương vị Bắc Kinh mới mở, bởi vì hương vị không tệ cho nên tới giờ ăn cơm, việc làm ăn nhìn qua rất tốt.
Vừa ngồi xuống, cha Lâm liền chú ý tới đây hẳn là cửa hàng kinh doanh tự do ở Bắc Kinh như bọn họ nói.
Vì vậy tiến đến nói nhỏ bên tai Lâm Quân Trạch: “Thằng tư, con nói xem mở quán ăn như vậy có thể kiếm được tiền không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-704.html.]
DTV
Lâm Quân Trạch nhìn bộ dạng hứng thú của cha mình, vì vậy cũng nhỏ giọng nói chuyện với mấy người trên bàn.
“Cha mẹ, các người đừng nhìn mặt tiền của quán ăn này không lớn, nhưng một ngày nó cũng có thể kiếm được vài chục đồng tiền, nếu tốt hơn thì cũng có thể là trăm đồng tiền.
Lời này của Lâm Quân Trạch thật sự không có một chút khoa trương, ở Bắc Kinh thật sự là như thế, huống chi vị trí nơi đây không tồi, số lượng người cũng nhiều.
Bây giờ điều kiện sống của mọi người bắt đầu được cải thiện, thỉnh thoảng cũng đi đến tiệm ăn, nếu hương vị tốt, giá cả hợp lý, chẳng lẽ việc làm ăn lại không đi lên?
“Kiếm được nhiều tiền như vậy?” Mẹ Lâm ở một bên kinh ngạc cảm thán.
Bà thực sự không ngờ một quán ăn nhỏ như thế này lại có thể kiếm được nhiều tiền trong một ngày như vậy, nếu một tháng thì sẽ kiếm được bao nhiêu tiền đây chứ?
Lúc này, mọi người đã bắt đầu có khái niệm mơ hồ về cửa hàng tư nhân.
Lúc trước chỉ nghe nói là có thể kiếm tiền, nhưng kiếm được bao nhiêu thì họ không biết, nhưng hiện tại nhìn thấy một quán ăn nhỏ có thể thu nhập được nhiều như vậy chỉ trong một ngày.
Không thể không nói, khá hơn nhiều so với bọn họ bán mặt cho đất bán lưng cho trời.
“Chẳng qua cha mẹ đừng nhìn bọn họ kiếm nhiều, mỗi ngày họ cũng rất vất vả, buổi sáng phải dậy sớm chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, bận rộn đến tận buổi tối, ngày qua ngày cũng mệt muốn chết.”
Mấy người hiểu rõ gật đầu.
Nhìn quán ăn này chỉ có ba người, hẳn là một nhà ba người. Vừa đến giờ cơm đều vội đến chân không rời đất. Thật sự là rất vất vả.
Lâm Quân Trạch gọi vài món thức ăn đơn giản, còn muốn gọi thêm nhưng lại bị người lớn từ chối.
Lâm Quân Trạch cũng biết bọn họ tiết kiệm, cho nên cũng chỉ gọi một món thịt, thuận tiện thêm một mâm sủi cảo, còn lại đều là thức ăn chay.
Đồ ăn vừa lên, mọi người cũng không nói nhiều mà bắt đầu ăn.
“Còn đừng nói, hương vị này thật sự không tồi.” Cố Khôn cười khen.
“Nhà người ta làm buôn bán, đương nhiên hương vị phải ngon rồi.” Lưu Ngọc Lan nói.
Hiện tại, mọi người ăn hai bát cơm, cộng thêm mấy cái sủi cảo, thật đúng là có chút no căng.
Tổng chi phí một bữa cơm này là năm đồng tiền.
Lâm Quân Trạch tránh người lớn rồi đi thanh toán tiền.
Nếu như bọn họ nhìn nhiều tiền như vậy, có khi lại đau lòng hỏng luôn.