Nhưng mà cụ thể như thế nào vẫn là phải đợi lãnh đạo bên trên sắp xếp.
Cố Tri Ý vẫn hy vọng Lâm Quân Trạch có thể đến Bắc Kinh bên này, dù sao hiện tại cô nhọc ở bên này, mấy đứa trẻ cũng ở bên này cũng đi học ổn định rồi, nếu Lâm Quân Trạch ở Bắc Kinh bên này, người một nhà cũng không đến mức phải cách xa nhau.
“Lãnh đạo các anh có cái chỉ thị gì hay không ?” Cố Tri Ý vẫn là lắm miệng hỏi ra .
Lâm Quân Trạch nhìn Cố Tri Ý, liếc mắt một cái liền biết Cố Tri Ý nghĩ gì, liền nói: “Anh đã xin với bộ đội bên tỉnh Liêu bên kia, nhìn xem có thể điều đến Bắc Kinh bên này hay không. Hiện tại chỉ chờ tin tức của Trịnh đoàn bên kia.”
Cố Trị Ý còn rất kinh ngạc, tên này đã xin lúc nào vậy?
“Chừng nào thì anh......” Lời nói còn không có hỏi xong, Lâm Quân Trạch đã mở lời trước.
“Mới hỏi mấy ngày hôm trước thôi, nhưng mà anh định nếu chưa được trả lời thì không nói với em.” Lâm Quân Trạch giải thích với cô.
Cố Tri Ý hiểu rõ gật đầu.
“Vậy được, cứ xem bên phía Trịnh đoàn nói như thế nào đi đã.”
Lâm Quân Trạch đột nhiên tiến lên ôm lấy Cố Tri Ý, nhỏ giọng nói: “Vợ ơi, em yên tâm, mặc kệ như thế nào anh cũng sẽ an bài tốt để về sau em không cần phải lo lắng.”
Lâm Quân Trạch cũng biết hiện tại Cố Tri Ý còn có việc học và sự nghiệp ở Bắc Kinh, nên nếu rời đi Bắc Kinh theo mình tới nơi khác cũng không được hiện thực cho lắm. Cho nên biện pháp tốt nhất đó là anh cũng ở lại Bắc Kinh.
Hiện tại cứ xem bên Trịnh đoàn nói như thế nào đã. Cố Tri Ý nghe thấy lời này Lâm Quân Trạch nói cũng không khỏi buồn cười.
“Sao nào, lãnh đạo bên trên bắt anh về tinh Liêu, chẳng lẽ anh còn có thể không về?” Lời này của Cố Tri Ý cũng chỉ định trêu chọc anh một chút.
Không nghĩ tới Lâm Quân Trạch lại nghiêm trang gật đầu.
“Đúng vậy, vợ ơi, anh đã suy nghĩ kĩ rồi, nếu lúc đó cấp trên bắt anh trở về vậy không có biện pháp nào khác, anh cũng chỉ có thể xuất ngũ ở nhà chờ em nuôi.” Lâm Quân Trạch nói xong còn cọ cọ cổ Cố Tri Ý. Giống hệt như một con mèo đang làm nũng.
Cố Tri Ý ghét bỏ đẩy anh ra: “Đi đi đi, sao anh cứ giống như Béo Quất thế?”
Béo Quất cũng đi theo tới Bắc Kinh, bây giờ thân mình nó càng thêm mượt mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-701.html.]
Đặc biệt hiện tại là mùa đông, nó đi theo hai con mèo trắng oa ở bên nhau sưởi ấm.
Lâm Quân Trạch mặc kệ, hôm nay cũng không biết làm gì, nên cứ dính người, cứ dính lên trên người Cố Trị Ý nói chuyện.
Ngày hôm sau, mẹ Lâm bọn họ ăn cơm xong liền đi ra ngoài chơi, Cố Tri Ý làm Lâm Quân Trạch mang theo camera, thuận tiện chụp thêm nhiều ảnh chụp.
Hôm nay thỉnh thoảng còn có vài bông tuyết rơi, Cố Tri Ý cũng không ra cửa, chỉ ở nhà.
DTV
Mấy đứa nhỏ đã đi chơi rất nhiều nơi, hiện tại nhìn thấy mọi người đều đi ra ngoài chơi, chỉ có một mình mẹ ở nhà.
Ba đứa nhỏ thương lượng tốt với nhau, đều lựa chọn ở nhà cùng với Cố Tri Ý.
“Có chuyện gì vậy? Con đi chơi với bà nội và những người khác đi. Mẹ ở nhà một mình là được rồi.” Cố Tri Ý bất đắc dĩ nói.
“Không được, mẹ ở nhà một mình khẳng định sẽ rất nhàm chán, tốt hơn hết chúng con nên ở nhà với mẹ.”
Tam Bảo nói xong liền bò lên trên giường đất, rúc vào bên người Cố Tri Ý.
Đại Bảo và Nhị Bảo hiện tại đã lớn, cũng không có dính Cố Tri Ý như lúc trước. Nhưng vẫn tự giác lấy sách vở của mình ra, ngồi ở bên giường đất yên tĩnh đọc sách.
“Mẹ ơi, không có việc gì, tụi con ở nhà với mẹ, mẹ sẽ không nhàm chán.” Đại Bảo nói.
“Đúng vậy, mẹ ơi, nếu mẹ nhàm chán con sẽ kể chuyện xưa cho mẹ nghe.” Nhị Bảo vừa nói vừa mở sách ra.
Sau khi lật vài tờ, Nhị Bảo đọc từng câu chữ cho Cố Tri Ý nghe.
Đứa nhỏ đã đi học đúng là không giống nhau, biết được rất nhiều chữ, lúc kể chuyện cũng nói rõ ràng mạch lạc.
Đặc biệt là Nhị Bảo thích khoe khoang, tự nhận mình học được mấy chữ nên rất thích ở trước mặt Cố Tri Ý kể chuyện xưa.
Chỉ là, thỉnh thoảng gặp những từ không quen, Nhị Bảo vẫn nghiêm túc đọc.
Có đôi khi cậu bé thật sự nói đúng vài từ.