“Bà đó, chính là nhọc lòng quá nhiều, bà xem nhà lão tứ như là người không có tính toán trước sao? Cho dù đại đội chúng ta lần này có ý tưởng tới giúp đỡ, đều là người ta nghĩ ra được, bà giữ suy nghĩ của mình ở trong bụng đi.”
Cha Lâm cùng Cố Khôn giống nhau, hai người cũng biết Cố Tri Ý không giống như là loại người không nắm chắc mà chỉ biết tùy tiện.
Cho nên hai người tuy nói cũng lo lắng, nhưng là lại không có lo lắng nhọc lòng như Me Lâm và Lưu Ngọc Lan như vậy.
Con cái đều có ý nghĩ của chính mình, làm người lớn cứ duy trì là được. Thời điểm quan trọng có thể giúp một phen thì giúp một phen là được.
“Không phải là tôi lo lắng sao? lão già này.” Mẹ Lâm bất mãn nói thầm.
Tuy nhiên nghĩ, chính mình muốn ở bên này một đoạn thời gian, đến lúc đó mình giúp đỡ nhiều việc trong nhà một chút là được.
Cũng do hai cái đứa trẻ tuổi này, tiêu tiền ăn xài phung phí.
Cố Tri Ý cùng Lâm Quân Trạch trở về phòng, cũng là vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn đối phương.
“Không có việc gì, cha mẹ chỉ là lo lắng cho chúng ta, đến lúc đó nhìn đến chất lượng sinh hoạt của chúng ta rồi bọn họ cũng nên yên tâm.” Lâm Quân Trạch còn cười nói.
Cố Tri Ý lại là lắc lắc đầu: “Này nhưng nói không tốt, sau này lại muốn nói chúng ta phá của.”
DTV
“Ha ha, hóa ra thế hệ trước là cái dạng này, vợ ơi em đảm đương nhiều chút.”
Lâm Quân Trạch cũng biết, cái thói quen ăn mặc cần kiệm này của mẹ anh, phỏng chừng thật sự một chốc một lát rất khó quen với cách hai người bọn họ tiêu phí.
Này về sau còn cần phải giải thích.
“Vợ ơi, em mệt mỏi đi? em trước nằm xuống nghỉ ngơi.” hiện tại Lâm Quân Trạch nhìn thân mình cồng kềnh này của Cố Tri Ý, cũng là sợ cô vấp ngã gì đó.
Lúc này, nói không được vài câu, là đòi phải đỡ Cố Tri Ý lên giường ngủ.
“Được rồi, hiện tại em cảm giác còn ổn, anh không cần lo lắng như vậy.
Hiện tại Cố Tri Ý trừ bỏ xoay người và rời giường còn có chút khó khăn, mặt khác thì vẫn còn ổn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-700.html.]
Chính là đứa nhỏ này thường thường liền phải tử chi giao lưu cùng với cô, mỗi lần Cố Tri Ý đều hận không thể sinh ra con bé ngay lập tức rồi đánh một trận mới được.
Cho nên, Cố Tri Ý mới vừa nằm xuống thì bụng lại ăn một chân.
Cố Tri Ý trực tiếp bóp Lâm Quân Trạch cánh tay, giảm bớt sự đau đớn của chính mình một chút.
“Sao vậy, vợ ơi, con gái anh lại đá em?”
Lâm Quân Trạch hiện tại bị véo tới mức có kinh nghiệm, thông thường lúc này, chính là thời điểm con gái anh không thành thật.
“Anh biết là tốt rồi, chờ con bé ra ngoài, thế nào em cũng phải giáo dục con bé một trận tử tế mới được.”
Cố Tri Ý chỉ vào bụng, hung tợn nói.
“Vậy không được, này nếu là thằng nhóc thì tùy tiện đánh là được, nhưng mà là con gái khẳng định là để yêu thương, không thể đánh.”
Mới sáng sớm lão cha già đã bắt đầu lo lắng về con gái.
“Tới, lót cái này sẽ thoải mái hơn chút.” Lâm Quân Trạch cầm gối đầu, giúp đỡ Cố Tri Ý lót vào vị trí sau eo.
Như vậy có cái chống đỡ gì đó, cũng thoải mái một ít.
Cố Tri Ý ở trước mặt Lâm Quân Trạch thường xuyên lấy ra một ít đồ vật không phải của cái niên đại này, tuy rằng Lâm Quân Trạch tò mò, nhưng là lại cũng không có hỏi nhiều.
Mỗi lần Cố Tri Ý muốn nói, người ta còn bày ra một bộ anh không nghe, anh không nghe. Cố Tri Ý cũng thực bất đắc dĩ.
Nhưng mà Cố Tri Ý nằm ở trên giường, nghĩ việc học của Lâm Quân Trạch còn có một năm là cũng kết thúc. Phía trước nói chính là thời gian hai năm nhưng sau khi tới Bắc Kinh rồi cũng còn có một năm.
Tới mùa đông năm bảy chín rồi, cũng tới thời điểm mà Lâm Quân Trạch tốt nghiệp. Sau khi tốt nghiệp xong, vấn đề đi đâu làm việc là tương đối quan trọng.
Chỉ sợ đến lúc đó Lâm Quân Trạch lại về tỉnh Liêu bên kia, đến lúc đó hai người lại phân cách hai nơi.
Phương án để cho một mình Cố Tri Ý ở Bắc Kinh bên này chăm con cái là điều không thể xảy ra.
Huống chi năm nay lại sắp thêm một đứa, bốn đứa con, hơn nữa Cố Tri Ý còn có việc học của chính mình, nên vấn đề Lâm Quân Trạch đóng quân ở chỗ nào, liền rất quan trọng.