Mẹ Lâm nghĩ như vậy cho nên lúc ăn cơm trưa nói thế với Lâm Quân Trạch khiến cho Cố Tri Ý cảm thấy dở khóc dở cười.
“Mẹ, mọi người yên tâm đi, trong nhà còn có đủ cho tất cả chúng ta ăn uống no nê.” Đáng tiếc Lâm Quân Trạch nói như vậy dưới con mắt của mẹ Lâm chính là đang an ủi bọn họ.
“Con đừng nói lời này an ủi mọi người, con xem lúc này cha mẹ mới tới có một ngày, nhìn thức ăn của nhà con sao mà trong lòng mẹ có chút không yên ổn lắm?”
“Đúng rồi, lão tứ, con mau nói với bọn mẹ, hiện tại tình huống của cái nhà máy này thế nào?” Bên này Cha lâm không nhịn được hỏi chuyện.
Đêm qua chăm sóc quan tâm chuyện đồng ruộng cho nên quên mất chuyện này. Lúc này vừa khéo nhắc tới nên muốn hỏi, biết được tình huống cụ thể thì trong lòng bọn họ cũng nắm chắc.
“Cha mẹ, hiện tại nhà máy đang trong quá trình nhập nguyên liệu để sản xuất, hiện tại chỉ có thể sản xuất quần áo mùa hè, nhưng con tin rằng không mất bao lâu chúng ta sẽ có một lần thu nhập rất khả quan.” Cố Tri Ý nói đúng sự thật.
“Sao, còn phải đợi lâu như vậy ư, vậy sau này công của thợ con không phải tiêu tiền sao?” Lưu Ngọc Lan hỏi thẳng vào vấn đề.
Đúng thật là còn vài tháng nữa mới tới mùa hè, mà giữa đó lại là công của công nhân và nguyên liệu, quá trình này tiêu tốn mất không ít tiền.
Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch liếc mắt nhìn nhau một cái.
Này... Hình như là càng nói càng hồ đồ?
“Ôi trời, cha mẹ, mọi người cứ yên tâm đi, chúng con tự biết có chừng mực, tuyệt đối sẽ không đến mức có một ngày không còn gì để ăn.” Cuối cùng Cố Tri Ý cũng chỉ có thể nói như vậy.
Mấy người lớn trừ bỏ cha Lâm và Cố Khôn còn bình tĩnh ra thì mẹ Lâm và Lưu Ngọc Lan còn có chút lo lắng. Cố Tử Lâm nhìn Lưu Ngọc Lan còn cười cười, “Mẹ, mẹ lo lắng em gái không có gì ăn còn không bằng lo lắng cho con trai mẹ là con này.”
Cố Tử Lâm biết bản lĩnh của em gái mình, không thấy được hiện tại chuyện nhà máy đã được xử lý hết hay sao? Số tiền đó còn có thể thiếu đi chút tiền ăn cơm được sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-699.html.]
Nhưng mà về sau chính mình kiếm công việc vặt gì đó, nếu không có thì tới nhà em gái cũng có thể kiếm được không ít.
DTV
Lúc cơm nước xong về phòng nghỉ trưa, Lưu Ngọc Lan vẫn còn hỏi về vấn đề này.
“Cha nó này, ông nói xem, nhà máy của con gái chúng ta có đáng tin cậy không?”
Vẻ mặt Cố Khôn thản nhiên lấy điếu thuốc ra rít một hơi dài. Sau đó ông nhìn Lưu Ngọc Lan bất đắc dĩ nói: “Bà nói xem bà cứ lo lắng cả ngày có lợi ích gì không? Bà không nghe thấy lời ban nãy Tiểu Ý nói? Tôi thấy ấy, này tám chín phần có thể kiếm tiền được, hiện tại con gái bà có cái dã tâm này đó.”
“Đi đi, nào có người nói con gái mình như vậy .”
Lưu Ngọc Lan cũng chỉ là lo lắng, hiện tại coi dáng vẻ hiểu rõ trong lòng của Cố Khôn , này trong lòng cũng yên ổn không ít.
“Đến lúc đó cái nhà máy kia, chúng ta có rảnh cũng đi xem, Tiểu Ý cũng còn có một đoạn thời gian nữa mới sinh con, đến lúc đó tôi xem có thể đi giúp đỡ hay không, như vậy cũng có thể bớt đi chút nhân công. Đúng rồi, nếu là thật sự không được, chúng ta đem số tiền tích cóp trước đây cho Tiểu Ý?”
Lưu Ngọc Lan liền bắt đầu nghĩ như thế nào giúp Cố Tri Ý kiếm tiền, lại nghĩ nếu như tình huống không ổn thì chính mình trợ cấp một chút?
Cố Khôn lắc lắc đầu, không nghĩ nói về vấn đề này Lưu Ngọc Lan nữa.
Bên kia tình huống của cha Lâm mẹ Lâm cũng không sai biệt lắm, gần đây cũng là sợ nhà này đột nhiên có nhiều miệng ăn như vậy, vấn đề ăn cơm gì đó không đủ.
Thứ hai cũng là sợ nhà máy bên kia không có hiệu quả và lợi ích, lỗ vốn thì làm sao bây giờ.
Nếu đến lúc đó mệt, Cố Tri Ý bắt đầu sốt ruột đến bốc hoả, như vậy đối với đứa bé cũng không tốt.
Mẹ Lâm đột nhiên liền lặng lẽ kề sát vào bên người Cha Lâm, nhỏ giọng nói: “Ông nói, đến lúc đó chúng ta có nên lại trợ cấp chút hay không ?”