“Anh làm cái gì thế hả? Tay lạnh như vậy mà lại sờ vào em.” Nói xong dùng chăn ấp cho mặt mình nóng lên trở lại.
“Để em vực dậy tinh thần, không sai biệt lắm dậy được rồi, mọi người đều đã dậy chuẩn bị ăn cơm sáng.” Lâm Quân Trạch giúp đỡ đem áo khoác và những thứ khác của Cố Tri Ý cầm lại đây.
“Được rồi dậy thôi.” Cố Trị Ý nhận mệnh mà đi ra khỏi ổ chăn ấm áp.
DTV
Lâm Quân Trạch bên này giúp đỡ mặc quần áo lên, thời điểm Nhị Bảo vào cửa gọi hai người, vừa vặn liền nhìn thấy ba nhóc đang ghé sát vào mẹ nhóc không biết là đang làm gì?
Ai nha, thật là ngượng ngùng, dù sao cũng là ban ngày ban mặt.
Vừa che lại nửa đôi mắt, vừa nói: “Ai nha, ba ba, mẹ, mau đứng lên đi ăn cơm, con cái gì cũng chưa nhìn thấy, cái gì cũng chưa nhìn thấy.” Nói xong nhanh nhẹn xoay người liền chạy ra ngoài.
Cố Tri Ý: Cái tư thế bịt tai trộm chuông này có cần phải rõ ràng quá như thế hay không...
Thật ra Nhị Bảo đúng là đã oan uổng cho Lâm Quân Trạch, vừa rồi là tóc của Cố Tri Ý bị câu lấy, Lâm Quân Trạch bên này giúp đỡ kéo ra một chút, bị tên nhóc Nhị Bảo miệng rộng này nhìn thấy, một lát nữa phỏng chừng lại muốn chạy ra đi nói chuyện bát quái.
Cố Tri Ý bên này thu thập xong, liền đi ra ngoài, mọi người lúc này sẽ đang ngồi chờ cô.
“Cha mẹ, mọi người ăn trước đi, không cần phải để ý đến con đâu ạ.” Cố Tri Ý vừa đi vừa nói chuyện.
“Không có việc gì không có việc gì.”
Chờ đến khi Cố Tri Ý rửa mặt xong, người một nhà đều đến đông đủ rồi mới cùng nhau ăn.
Lâm Quân Trạch vừa rồi sợ bữa sáng nguội mất, còn cố ý đặt ở bên cạnh bếp lò nướng lại một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-697.html.]
Cho nên bây giờ mới lấy ra ăn, ngược lại cũng sẽ không quá lạnh.
Những gì Lâm Quân Trạch mua chính là bánh rán đường, bánh cam, nước đậu xanh còn có cả chè bột mì của bên này, dù sao chúng loại nhiều, mọi người có thể chọn cái mình thích để ăn.
Đừng nói này đó, chịu bỏ tiền ra mua những thứ này, thật đúng là không tồi. Cắn một ngụm, dầu ngấm vào cùng với đường trong nháy mắt tan ra ở trong miệng.
“Ai nha, đừng nói nữa, cái bánh này là gì thế, ăn ngon quá trời.” Lưu Ngọc Lan tiếp tục cắn một ngụm bánh rồi nói.
Nhưng mà do để có chút lâu rồi cho nên vỏ bên ngoài có chút mềm, này nếu mà mới được ra lò thì ăn vô cùng ngon.
“Không tồi không tồi.” Mọi người ăn trong chén của chính mình đều cho một lời khen ngợi nhất trí.
“Ăn ngon thì mọi người ăn nhiều một chút.” Lâm Quân Trạch sợ mấy người không dám ăn nên đẩy hết toàn bộ thức ăn tới trước mặt bọn họ.
Buổi sáng sau khi ăn uống no nê xong thì Cố Tri Ý để cho Lâm Quân Trạch dẫn bọn họ đi dạo. Cũng coi như là nhận biết chút đường đi ở Bắc Kinh.
Mấy đứa trẻ con thích hóng hớt cho nên cũng đi theo cùng còn Cố Tri Ý thì ở nhà chờ, dù sao thì thời tiết như này đường toàn tuyết cũng khá trơn trượt, ra khỏi nhà còn cần Lâm Quân Trạch để ý. Dù sao cũng không được tiện cho lắm. Cho nên cũng chỉ để đoàn người bọn họ ra ngoài.
Mấy người ra ngoài đầu tiên là đi loanh quanh cho biết đường sau đó Lâm Quân Trạch mới dẫn bọn họ đi tới mấy công viên ở gần đó ngắm cảnh. Thật ra thời đại này nói có nơi nào vui chơi cũng chẳng có nhiều lắm. Lúc này mùa đông nơi nơi đều là một mảnh trắng xóa lại càng chẳng có gì để xem.
Nhưng đối với những người phụ nữ cả đời người chỉ ở thôn nhỏ phía nam như Lưu Ngọc Lan thì cũng chưa bao giờ được thấy tuyết, những thứ này dưới con mắt bọn họ cũng đều là cảnh đẹp hết.
“Đừng nói nữa, thành phố Bắc Kinh này khác hoàn toàn cái địa phương nhỏ bé kia của chúng ta.” Mẹ Lâm cười nói.
Tuy rằng lạnh còn có đôi khi sẽ có trận gió thổi qua khiến mọi người rụt cổ, nhưng mà lại không ảnh hưởng tới tâm tình ngắm phong cảnh của mọi người một chút nào cả.
“Bà xem, nơi này chính là Cung Tiêu Xã đúng không? Tới cái bảng tên còn có phong cách tây hơn cả chỗ chúng ta.” Cố Khôn chỉ chỉ hướng cái cửa hàng nhỏ.