“Không có việc gì, không có việc gì, để thằng tư làm một mình thôi cũng được, mấy cái này cũng phải là không quá khó.” Mẹ Lâm bên này ngược lại cũng không có ý kiến gì.
Nói cho cùng thì nhìn vào cái bụng to lớn này của Cố Trị Ý đi, nếu thật sự phải để Cố Tri Ý đi nấu cơm cho mấy người già là bọn họ ăn, người mẹ chồng là bà đây cũng cảm thấy ngượng ngùng.
DTV
“Được rồi, bụng con cũng lớn, không cần phải nhọc lòng những cái đó, ở đây sau này còn có mẹ và mẹ của con nữa kia mà, đến lúc đó chúng ta sẽ nấu cơm.”
Nghe thấy mẹ Lâm nói như vậy, Cố Tri Ý thế mà lại cười cười.
“Không có việc gì, mẹ, mấy ngày nay mọi người cứ nghỉ ngơi cho thật tốt trước đi, đến lúc đó để Quân Trạch mang mọi người đi chơi khắp các nơi một chút, bây giờ con cũng không cân người khác phải chăm sóc, tự con cũng có thể làm được mà.”
Mấy người ngồi nói chuyện về những chỗ vui chơi ở Bắc Kinh, mấy người bọn họ ngồi nghe ba người Cố Tử Lâm nói, thậm chí còn nghe ra được mùi ngon.
Trong lòng mấy người đều bắt đầu nghĩ, ngày đầu tiên nên đi nơi nào chơi, ngày hôm sau nên đi nơi nào chơi.
Ai nha, Bắc Kinh bên này có cảm giác như chỗ chơi vui có rất nhiều.
Đến lúc đó còn phải chụp lại chút ảnh chụp mang trở về, làm người trong thôn mở mang tầm mắt.
Trong phòng bếp Cố Tri Ý xác thật đã đem một ít đồ vật chuẩn bị tốt, cho nên Lâm Quân Trạch trực tiếp xào rau cũng không có gì mệt nhọc.
Chỉ một lát sau đã nấu xong hết được đồ ăn rồi.
Mấy đứa nhỏ trong nhà cũng đúng giờ quay về nhà ăn cơm.
Mọi người vây quanh cái bàn bên giường đất, ngồi xuống ăn cơm.
Mẹ Lâm nhìn một bàn đồ ăn màu sắc hương vị đều đầy đủ cả này, còn nhịn không được mà khích lệ đôi câu: “Thằng tư được đó nha, xem ra trù nghệ đúng là có tiến bộ, mẹ và nhà thông gia có lộc ăn rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-694.html.]
“Mẹ, mẹ đừng dát vàng lên cho con, con trai của mẹ mấy cân mấy lượng chẳng lẽ mẹ còn không biết hay sao?” Lâm Quân Trạch bất đắc dĩ trả lời.
“Được được, mau ngồi xuống ăn cơm đi, cơm nước xong xuôi lại tán gẫu sau.” Cha Lâm nói thẳng ra.
Trời mùa đông thế này đồ ăn dễ dàng trở nên nguội lạnh, mọi người cũng không nói cái gì nữa, ăn cơm trước cái đã.
Mấy người bọn họ lúc trước đi trên xe lửa ăn cũng vẫn còn được, nhưng chung quy vẫn không thể nào ngon bằng cơm nhà được, cho nên, mọi người đều bưng bát cơm lên, cũng không nói chuyện thêm nữa.
Mỗi người đều lo ăn phần cơm của chính bản thân mình.
Sau khi ăn xong một chén cơm rồi. Cố Khôn mới bày ra vẻ mặt cảm thán mà nói: “Vẫn là cơm nhà thơm ngon hơn.” Dứt lời lại ăn thêm một chén nữa.
Cố Tri Ý lúc trước đã nghĩ đến kiểu gì cũng sẽ như vậy, cho nên tại thời điểm nấu cơm, còn cố ý nấu nhiều hơn.
Dù sao đến lúc đó ăn không hết còn có thể làm thành cơm chiên trứng, làm đồ ăn khuya cũng rất không tồi.
Đại khái là bởi vì hôm nay người nhiều, ăn cơm cũng yêu cầu dựa vào tốc độ, Tam Bảo ngày thường thích dong dong dài dài, hôm nay ăn cơm cũng ăn đến phá lệ nhanh.
Cũng không cần người khác phải thúc giục, rất tự giác mà ăn sạch sẽ chén cơm của bản thân nhóc.
Cơm nước xong xuôi thì hai anh em Cố Tử Lâm đi dọn dẹp, bình thường ở nhà Cố Tri Ý bên này, cũng là bọn họ phụ trách phần kết thúc.
Cho nên mọi người cũng đều không hề nhúc nhích, cứ để im cho hai người bọn họ tự dọn dẹp với nhau.
Cơm nước xong xuôi, Lâm Quân Trạch bên kia cũng đã nấu xong nước, để cho mấy người bọn họ đi tắm nước nóng, người xe lửa lâu như vậy rồi, tắm rửa sạch sẽ một cái thì buổi tối ngủ cũng sẽ cảm thấy thoải mái hơn một chút.
Chờ đến thời điểm mọi người đều tắm rửa xong, ngồi ở trên giường đất uống trà, hai người cha Lâm và Cố Khôn mới hỏi đến nội dung trong bức thư của Cố Trị Ý.
“Tiểu Ý à, bây giờ mọi người đều ở đây cả rồi, con liền nói ra suy nghĩ của con bên này đi.” Cố Khôn nói.