Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 691

Cập nhật lúc: 2024-12-22 07:41:02
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng mà lộ trình đi Bắc Kinh này đúng thật là buồn tẻ, đến thời gian về sau mấy người già cũng đều bắt đầu rời khỏi ghế ngồi. Vừa gặp ai đó liền nói chuyện phiếm vài câu, cũng dễ nghe ngóng tin tức bên ngoài. Cũng coi như là tìm được một chút việc g.i.ế.c thời gian cho đỡ chán.

Mấy người qua tết nguyên tiêu mới đến Bắc Kinh, lúc này đều đã tới tháng 3.

Trước khi xuống xe, Cố Tử Lâm đã đoán được trước cho nên đã bảo mấy người lớn tuổi mặc áo khoác vào trước.

Bây giờ, mới vừa xuống khỏi xe lửa, gió ở Bắc Kinh thổi qua khuôn mặt đến mức đau rát.

Trên người mặc nhiều đồ như vậy ngược lại cũng không cảm thấy lạnh lắm, nhưng nhìn thời tiết, đúng thật là lạnh hơn nhiều so với Triều thị bên kia.

“Đúng là, Bắc Kinh này cũng lạnh thật đó!” Lưu Ngọc Lan cảm khái nói.

“Mẹ à, hôm nay vẫn còn không có tuyết rơi đó, ngày có tuyết rơi còn lạnh hơn nữa cơ.” Cố Tử Sâm rụt cổ, lớn tiếng nói.

“Đi đi đi. Đi vào trước cho ấm áp một chút.” Cố Tử Lâm tiếp đón mọi người đi vào bên trong trước.

Mấy người đều bao lớn bao nhỏ, người chen người, một hồi lâu mọi người mới đột phá vòng vây, tìm một nơi tránh gió rồi thả hành lý xuống.

“Ôi chao, chỗ này cũng nhiều đó nha!” Cha Lâm cảm thấy còn may mà bản thân ông ngày thường luôn làm việc, nếu không thì đúng là có chút ăn không tiêu.

”Ai ai ai, con nhìn thấy anh rể con rồi. Anh rể, mọi người ở đây. “Cố Tử Sâm buông hành lý xuống liền bắt đầu nhìn đông nhìn tây, vừa rồi đã nhìn thấy Lâm Quân Trạch ở bên ngoài trạm dừng chân. Dùng sức nhón chân, khua khua đôi tay.

Lâm Quân Trạch cũng đã nhìn thấy đoàn người bên này, nhấc chân đi về phía bên này.

“Cha, mẹ, một đường vất vả.” Lâm Quân Trạch chào hỏi hai bố mẹ hai bên, lại chào hỏi Cố Tử Lâm.

Thấy trạng thái của cha mẹ hai nhà đều vẫn ổn, trong lòng cũng liền an tâm.

DTV

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-691.html.]

“Không vất vả không vất vả, chính là ở đây thật nhiễu người.” Cố Khôn cười ha hả nói.

“Vâng, chúng ta đi thôi, con đã gọi xe ở bên ngoài.” Lâm Quân Trạch nói xong liền nhấc hành lý lên, tự mình cầm bọc lớn rồi đi ở phía trước trước để mở đường.

Mấy người đi theo phía sau Lâm Quân Trạch ra khỏi ga tàu hỏa ra đến chỗ xe đã chờ sẵn ở bên kia.

Bây giờ Bắc Kinh đã có không ít người bắt đầu lái xe ba bánh kiếm khách, đừng nói, việc làm ăn này cũng không tệ lắm đâu.

Bên này đã có hai chiếc xe chờ từ sớm, thấy đoàn người Lâm Quân Trạch ra tới nơi, cũng là nhiệt tình tiến lên giúp đỡ cầm hành lý, nhiệt tình vô cùng. Mẹ Lâm vẫn luôn nói “Không cần không cần.”

Cũng may bởi vì thời tiết lạnh, mọi người cũng không nhiều lời, liền lên xe.

Mọi người cũng cảm thấy rất mới mẻ với xe ba bánh đón khách này, xung quanh đều được bao kín lại, chỉ để lại một cái cửa để ra vào.

Mấy người mẹ Lâm cũng là sau khi lên xe xong mới ngắm nhìn hoàn cảnh xung quanh.

Trấn nhỏ của bọn họ đúng là không thể nào so sánh được với hoàn cảnh ở đây.

Mấy người ngồi trên xe liền bắt đầu thảo luận với nhau về cảnh sắc xung quanh. còn cả những kiến trúc hai bên đường nữa.

Đúng là phồn vinh hơn nhiều so với quê hương của bọn họ.

Bây giờ mọi người mới là cảm giác mình đúng là đã đặt chân lên đất ở Bắc Kinh rồi.

Người lái xe cũng rất nhiệt tình, còn lớn tiếng tán gẫu với mọi người ngồi ở phía sau, giới thiệu một ít đặc sắc ở xung quanh đây.

Ví dụ như nơi này có cái gì ăn ngon, bên kia đi qua đi chính là công viên hay gì đó...

Trên đường tuy nói có gió lạnh thổi vào, nhưng bởi vì mấy người đều mặc áo khoác dày, hơn nữa tới rồi Bắc Kinh, trong lòng cũng cảm thấy nóng rục, cho nên cũng không cảm thấy lạnh lắm.

Loading...