Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 690

Cập nhật lúc: 2024-12-22 07:41:00
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng mà mùa đông đúng là ngồi trên xe lửa cũng tốt hơn một chút, nhưng vì thời tiết lạnh, cửa sổ xe đều đóng lại cho nên hơi bí bách.

Sau khi mẹ Lâm ngồi xuống liền ngó khắp nơi cùng với Lưu Ngọc Lan. Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên ngồi xe lửa cho nên cũng giống như con nít vậy, luôn tràn ngập tò mò đối với đồ vật xung quanh.

Không bao lâu tiếng xe lửa ầm ầm đã vang lên. mấy người me Lâm nhìn một hồi cũng nằm xuống ở chỗ của mình.

Mấy người vừa vặn ở chung một toa tàu, không có người khác, như vậy mọi người cũng có thể chăm sóc nhau. Chủ yếu đều là người một nhà, cũng không cần phải chú ý nhiều thứ quá.

Xe lửa chuẩn bị chạy, Lâm Quốc Đống còn ở ngoài cửa sổ, phất phất tay với mấy người mẹ Lâm.

“Trở về đi trở về đi.” Mẹ Lâm ở trên xe lửa còn phất tay với Lâm Quốc Đống ngoài cửa sổ.

Chờ đến sau khi nhìn không thấy bóng dáng của Lâm Quốc Đống nữa, mẹ Lâm mới ngồi trở lại chỗ nằm.

Cố Tử Lâm bên này vừa mới cầm bình gốm sứ đi rót nước, Cố Tử Sâm cũng đi giúp đỡ.

Lúc này đúng là không ít người. nhưng mà hầu hết mọi người đều ở chỗ ngồi, có người thâm chí còn ngồi ở ngay lối đi nhỏ bên cạnh.

Hai người đi xuyên qua ở lối đi nhỏ trong đám người, thật vất vả mới đến nơi múc nước, mỗi người rót hai bình nước thật đầy rồi lại trở về.

Lúc này thời tiết rất lạnh, mọi người uống chút nước ấm cũng ấm áp hơn một chút, buổi sáng mọi người đều ăn no xong mới đi, lúc này thật ra cũng không đói bụng, cho nên người của hai nhà cũng chỉ ở trên xe lửa tán gẫu.

Thuận tiện ngắm phong cảnh bên ngoài.

Nhưng mà bền này mỗi ngày buổi sáng đều có một lớp sương mù thật dày bám vào trên các thân cây, muốn nói phong cảnh này thật đẹp cũng không đúng.

Tới giữa trưa, mọi người đều lấy thức ăn mà mình chuẩn bị ra.

Bởi vì là mùa đông, không sợ thức ăn bị hư, cho nên mọi người cầm theo không ít đồ ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-690.html.]

Có bánh bột ngô, thịt, còn có bánh gạo.

Thế hệ trước liền nghĩ mang thêm một chút thức ăn, đến lúc đi trên đường cũng có thể tiết kiệm được ít tiền, không cần phải lãng phí tiền ở trên xe lửa.

Người của hai nhà bỏ đồ ăn ra, dứt khoát liền đặt chung một chỗ với nhau rồi cùng nhau ăn, cũng không so đo quá mức rõ ràng.

Giữa trưa ăn mấy cái bánh bột ngô đơn giản, buổi sáng trước khi ra khỏi nhà, mẹ Lâm còn luộc mấy quả trứng gà, cũng chia cho mỗi người một quả để ăn.

Bữa ăn này vừa có bánh bột ngô lại vừa trứng gà, cho nên hơi nghẹn, vì vậy mà anh em Cố Tử Lâm còn đi lấy nước uống vài lần mới ăn xong bữa ăn khô cằn này.

Giữa trưa mọi người liền ở chỗ nằm buổi sáng nghỉ ngơi.

Hành trình của mấy người vẫn vô cùng buồn tẻ, mấy người lớn tuổi ngày thường cũng đều làm quán việc nhà nông, mấy ngày này đều ngồi không ở trên xe lửa, cũng không có việc để làm.

DTV

Không có việc gì cũng chính là đi vài bước ra lối đi nhỏ bên cạnh, mấy người này đã sớm bị nghẹn hỏng rồi.

Lúc này, liền nghe thấy cha Lâm đang cười tự giễu nói: “Ông nói xem, số của chúng ta đều là số phải lao động, khó khăn lắm mới được nhàn hạ, mà bây giờ lại cảm thấy không quen?”

“Chao ôi, còn không phải như vậy sao, này không có việc gì xuống đất làm việc cảm giác gân cốt đều lung lay rồi, ấy vậy mà vừa mới được rảnh rỗi một chút, đúng là chỗ nào cũng đều cảm thấy không dễ chịu.” Bên kia Cố Khôn cũng tỏ vẻ tán đồng.

Hai người nói chuyên phiếm một lúc, lại nói đến chuyên trồng trọt.

Mẹ Lâm ở bên này còn đang phun tào với Lưu Ngọc Lan.

“Bà nói xem, hai người kia đúng là không biết hưởng phúc. Như này tốt thật đó, bây giờ cũng không cần lo lắng đến chuyện trồng trọt nữa, thế mà vẫn không thể thả lỏng vui chơi cho thoải mái?”

“Chẳng lẽ lại không phải sao.”

Hai người làm mẹ, công việc hàng ngày chính là lo liệu việc nhà, nấu cơm này đó, ước gì có thời gian nghỉ ngơi đó.

Bây giờ khó được lúc rảnh rỗi, hai người cũng không nghĩ phải nhọc lòng những chuyện khác nữa.

Loading...