Hai người dùn đẩy một phen, sau đó lại không còn cách nào cho nên Lâm Thanh Hương chỉ có thể nhận tiền.
Mẹ Lâm bên này cũng yên tâm, bây giờ cũng đã nói chuyện với con gái cả xong, mấy ngày nữa bà lại phải đi Bắc Kinh.
Nụ cười tươi trên mặt kia cả ngày cũng không dừng lại được.
Người một nhà Lâm Thanh Hương chờ tới buổi chiều mới trở về. Lúc chị ấy đi về, mẹ Lâm còn nhét cho Lâm Thanh Hương không ít thứ tốt.
Lý do chủ yếu là Lâm Thanh Hương khó có khi trở về. Lý do thứ hai là gần đây trong nhà bà cũng hơi nhiều đồ, hầu như mỗi nhà đều cho bọn họ một chút.
Mấy đứa bé ban ngày đã quen thuộc với mấy đứa bé nhà họ Lâm, đến khi đi vẫn còn lưu luyến không rời.
Mẹ Lâm cười nói: “Về sau, không có việc gì thì thường tới nhà bà ngoại chơi nhé, mấy anh chị em cũng có bạn chơi.”
Tiễn một nhà Lâm Thanh Hương đi, bởi vì nhà Lâm Hiểu Lan cách xa bên này, cho nên hôm nay cô ấy liền ở lại nhà họ Lâm một đêm.
Căn phòng của Lâm Hiểu Lan ở trước khi cô ấy đi lấy chồng cho đến bây giờ cũng vẫn còn được giữ lại, cũng không chia cho mấy anh em mà cứ để đó làm phòng khách.
Cũng đỡ phải phân vân một gian phòng không biết phân cho ai thì tốt.
Buổi tối, mọi người cơm nước xong, Mẹ Lâm thấy mọi người đều trở về phòng liền đi đến phòng Lâm Hiểu Lan. Cũng nhét cho Lâm Hiểu Lan một cái túi vải nhỏ.
“Mẹ à, sao mẹ lại cho con tiền nữa vậy?” Vẻ mặt Lâm Hiểu Lan trần đầy vẻ được yêu mà lo sợ, nói với mẹ Lâm.
”Sao? Mẹ cho con gái mẹ tiền thì làm sao? “Mẹ Lâm đúng lý hợp tình liếc Lâm Hiểu Lan một cái.
“Mẹ à, con cũng đã làm mẹ người ta rồi, sao còn có thể đòi tiền mẹ chứ. Hơn nữa, Cương Tử còn không đến mức để mẹ con con phải chịu đói.”
“Đi đi đi, đây là số tiền mẹ và cha con tích cóp mấy năm nay, hơn nữa anh tư của con cũng cho một chút. Những thứ này mấy anh em các con đều có, mẹ của con cũng không bất công với ai cả.”
“Mẹ à, không phải là mẹ muốn đi Bắc Kinh sao? Mẹ vẫn nên chừa chút tiền phòng thân đi.” Lâm Hiểu Lan dứt khoát đi lên con đường đùn đẩy trở lại.
DTV
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-689.html.]
Số tiền này đúng là như là củ khoai lang phỏng tay vậy.
“Mẹ còn không biết sao? Bảo con cầm thì con cứ cầm đi, làm sao mà lại nói nhảm nhiều như vậy.” Mẹ Lâm ghét nhất mấy chuyện lôi lôi kéo kéo này. Cho chút tiền mà lại khó như vậy ư?
Cuối cùng Lâm Hiểu Lan cũng bại bởi mẹ Lâm.
Nhưng mà cô ấy cầm số tiền này là nghĩ đến lúc đó sẽ gửi qua cho Cố Tri Ý, dù sao thì đến lúc đó cha Lâm mẹ Lâm đi Bắc Kinh, chi tiêu cũng rất lớn, dù sao nếu cứ để vợ chồng anh tư của cô ta tiêu tiền cũng không được đúng lắm.
Mẹ Lâm bên này nói mấy câu với Lâm Hiểu Lan xong cũng liền đi trở về.
Mẩy người vào mùng năm tết bắt đầu đi, từng người đều đi xin thư giới thiệu của đại đội, giấy chứng nhận cái gì đều chuẩn bị đầy đủ hết.
Lâm Quốc Đống bên này phụ trách đưa mấy người nhà họ Cố và hai ông bà nhà họ Lâm đi nhà ga ngồi xe lửa.
Vé xe thì lúc trước Lâm Quân Trạch đã phát điện báo, nhờ Trương Trác giúp đặt mấy chỗ giường nằm.
Này một hàng đều có bốn người lớn tuổi, đường đi thì xa xôi, đương nhiên là làm thế nào thoải mái thì cứ làm như vậy thôi.
Lâm Quốc Đống giúp đỡ dọn hành lý lên xe lửa, sắp xếp cho mấy người già xong xuôi, còn chưa kịp nói hết câu, nhân viên tàu bên kia đã bắt đầu giục người.
Lâm Quốc Đống cũng không nói thêm gì nữa đã xuống khỏi xe lửa.
Cố Tử Lâm phụ trách nhét hành lý của mấy người vào phía dưới giường.
Thuận tiện cầm mấy cái lọ gốm sứ chuẩn bị đi rót thêm chút nước ấm.
Nhưng mà lúc này mọi người vẫn còn đang chuẩn bị lên xe, người quá nhiều, Cố Tử Lâm quyết định ngồi chờ một lúc trước đã.
Mẹ Lâm ngồi vỗ vỗ giường đệm, nói: “Nhìn hoàn cảnh này cũng không kém nhỉ.”
Cố Tử Lâm cũng không muốn nói với Mẹ Lâm, lúc mùa hè mới gọi là dày vò đấy.