Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 688

Cập nhật lúc: 2024-12-21 15:06:29
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ Lâm vẫn không quên nhắc đến chuyện mấy ngày tới bà và cha Lâm sẽ đến Bắc Kinh một chuyến với Lâm Thanh Hương. Trong lời kể của mẹ Lâm, có thể nghe ra được bà có bao nhiêu hi vọng với chuyến đi đến Bắc Kinh lần này.

Còn không phải sao? Ngay sau đó bà lấy ảnh chụp mà Cố Tri Ý đã gửi về lần trước ra, ba mẹ con xem ảnh rất thích thú.

“Rất tốt, mẹ nhìn Bắc Kinh mà xem, xe đạp đầy đường.” Lâm Thanh Hương nhìn thấy cảnh sắc của Bắc Kinh bên kia, nếu nói chị không hâm mô thì chắc chắn là nói dối.

Ở Bắc Kinh có thể nhìn thấy xe đạp ở khắp nơi, trong mắt của họ, những người ở Bắc Kinh kia khá giàu có, trong nhà họ đều là công nhân viên chức, những xe đạp như thế này nói mua là sẽ mua.

Thật ra xe đạp ở thời này, nếu nói nhiều thì không phải, nhưng với những người nông thôn như họ mà nói gặp được một hai chiếc thì đúng là đã không ít rồi.

“Còn không phải sao? Mức sống của họ tốt hơn chúng ta rất nhiều, nếu có cơ hội con cũng đến Bắc Kinh nhìn ngắm thử xem.” Mẹ Lâm lại không khỏi mặc sức tưởng tượng vào một ngày nào đó trong tương lai, cả nhà đều đến Bắc Kinh dạo chơi một vòng.

Lâm Thanh Hương cười lắc đầu, cô cũng không nói lời mất hứng gì cả.

Dù sao mọi người cũng đang vui vẻ, không cần thiết phải nói bản thân mình không đi được mà quét sạch sự hào hứng của mọi người.

DTV

Nhưng việc đến Bắc Kinh d.a.o chơi thì đối với một người dân bình thường làm sao dám nghĩ đến chứ.

Ba người ngồi nói chuyện với nhau rất nhiều, đến trưa thì giữ cả nhà Lâm Thanh Hương ở lại ăn cơm trưa cùng nhau.

Cơm nước xong xuôi, mẹ Lâm đã gọi Lâm Thanh Hương vào phòng.

Bà lấy một gói nhỏ, căng phồng từ trong ngăn tủ ra. Sau đó lại thần thần bị bí mà đưa cho Lâm Thanh Hương.

“Thanh Hương à, nhiều năm nay, cha và mẹ đều rất áy náy, chỉ là lúc đó đúng là rất khó khăn, trong nhà chỉ có thể thiếu một người đi theo chịu khổ cũng tốt. Mẹ biết, lúc đó đã không hỏi ý kiến của con mà đã đồng ý việc hôn sự của con, việc này đúng là mẹ đã không đúng...”

Mẹ Lâm vẫn còn chưa nói hết đã bị Lâm Thanh Hương cắt ngang lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-688.html.]

“Mẹ, con đều biết cả. Chuyện trước kia đều là quá khứ cả rồi, hãy để cho nó qua đi! Chúng ta vẫn nên nhìn về phía trước mà sống, đúng không?”

Trước kia Lâm Thanh Hương vẫn luôn oán trách cha mẹ mình, nhưng bây giờ khi đã là một người mẹ, dần dần chị đã thấu hiểu tình cảm lúc đó.

Có trách, chỉ có thể oán trách thời đại đó mà thôi, tất cả mọi người đều bất đắc dĩ cả mà thôi.

Huống chi hiện nay, bản thân chị cũng sống rất tốt, con cái cũng đã lớn như vậy. Có rất nhiều chuyện nên buông bỏ thì cứ buông bỏ.

“Đúng đúng đúng. Trong lòng mẹ rất lo sợ con sẽ oán trách cha mẹ, vì đã nhiều năm như thế rồi...”

“Mẹ, nếu con oán thách hai người thì hôm nay đã không đến đây. Chúng ta cứ để quá khứ đi qua đi!”

Trước kia Lâm Thanh Hương cũng đã từng quay về, nhưng cũng chỉ về một mình, rất ít khi đứa con cái về cho cha mẹ già gặp mặt.

Mẹ Lâm nghe Lâm Thanh Hương nói lời này thì nhất thời tảng đá lớn trong lòng bà giống như đã được thả xuống.

Nhiều năm nay, chuyện của Lâm Thanh Hương giống như một tảng đá lớn mà vẫn luôn đè trên lồng n.g.ự.c bà khiến bà không thở nổi.

Bây giờ nghe Lâm Thanh Hương nói đã không còn trách móc mình, hốc mắt của mẹ Lâm đã ẩm ướt.

“Được được được, đều cho qua đi, cho qua cả đi! Con đến đây, đây là cha và mẹ đã tích lũy được trong những năm nay, mấy anh em các con đều được một phần cả.”

Nói xong mẹ Lâm đã đẩy đồ trong tay của mình đến.

Lâm Thanh Hương vừa nhìn đã biết bên trong này chắc chắn là tiền giấy mà hai người họ đã cất giữ rất lâu rồi, vì vậy nói thế nào cô cũng không chịu nhận.

“Mẹ, cuộc sống hiện tại của chúng con rất tốt, không cần mấy thứ này đâu, mẹ cất giữ lại đi! Có chút tiền để cha mẹ phòng thân cũng rất tôt."

“Mỗi người trong số anh chị em các con đều có cả, cha và mẹ cũng không bất công người nào. Con cầm lấy, về sau nói không chừng con lại muốn làm ăn thì có thể dùng đến nó.”

Loading...