Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 687

Cập nhật lúc: 2024-12-21 15:06:28
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vốn dĩ bà còn cho rằng con gái vẫn còn tức giận nên chỉ một mình trở về nhà mẹ đẻ, không ngờ cả nhà cũng đã về.

Đến lúc đó sẽ náo nhiệt hơn rất nhiều.

Đón tết, tóm lại mấy người lớn tuổi vẫn rất ưa thích náo nhiệt.

Lâm Thanh Hương ngồi xuống chưa được bao lâu thì chồng của chị là Quách Hưng Vượng cũng đã đến.

Bây giờ, Quách Hưng Vượng làm nghề mộc ở thị trấn, hiện tại tốt xấu gì cũng được xem là thợ chính, tiền lương mỗi tháng cũng không tệ, có thể nuôi sống cả nhà lớn nhỏ mà vẫn còn dư.

Vì nguyên nhân từ Lâm Thanh Hương mà hai người họ đã nhiều năm nay rất ít qua lại với Lâm gia. Nhưng năm nay nghe nói mấy người mẹ Lâm muốn đến Bắc Kinh nên trở lại thăm một lần.

Về con người Quách Hưng Vượng cũng xem như một người khá đàng hoàng, cũng không vì nhìn thấy gia đình bên vợ có bản lĩnh mà có suy nghĩ đến chiếm chút lợi lộc.

Về chuyện trước kia, Quách Hưng Vượng rất hy vọng vợ của mình có thể buông xuống khúc mắc trong lòng. Dù sau thì vào những năm đó có rất nhiều việc cũng không biết phải làm sao, mà người làm cha mẹ cũng không có cách nào.

“Ôi, Hưng Vượng đến rồi, đây là Tiểu Tuấn và Tiểu Phong à? Ôi, đều lớn hết rồi này.” Mẹ Lâm nhìn thấy hai cháu ngoại đi theo Quách Hưng Vượng thì đột nhiên trong hốc mắt đã hơi ẩm ướt.

Đứa nhỏ cũng đã lớn như thế này rồi.

“Đúng vậy ạ. Tiểu Tuấn, Tiểu Phong, chào mọi người đi con!”

Quách Hưng Vượng cười nói, vẫn không quên bảo hai đứa bé chào người lớn.

Hai đứa nhỏ chào người lớn xong thì mẹ Lâm đã vui mừng cười đến mức miệng sắp kéo đến mạng tại rồi.

“Ôi, được được được, được rồi, mau đến đây, bà ngoại lì xì cho hai đứa. Năm mới phải nghe lời cha mẹ các cháu nhé!”

Hai đứa nhỏ ngượng ngùng nhận bao lì xì, còn lễ phép nói cảm ơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-687.html.]

Trẻ con khá lạ lẫm với người lớn nhưng lại rất nhanh làm quen với mấy đứa bé khác, không bao lâu sau thì đã chạy theo chân mấy đứa bé Lâm gia cùng nhau chơi đùa rồi.

“Con xem, mấy đứa nhỏ cũng náo nhiệt biết bao nhiêu.” Trong lòng mẹ Lâm vô cùng cảm khái nói.

Cha Lâm ngồi bên cạnh nói chuyện với Quách Hưng Vượng. Bởi vì mấy năm nay đã viết mấy phong thư với Cố Tri Ý, nên lúc này khi nói chuyện với Quách Hưng Vượng, cha Lâm rất muốn hỏi thăm về sự phát triển sau này.

Ông muốn biết anh muốn tiếp tục làm một người thợ chính hay muốn mở cửa hàng cho riêng mình.

“Tạm thời con vẫn làm ở chỗ làm hiện tại, đi một bước tính một bước ạ” Quách Hưng Vượng hơi ngại ngùng nói.

Cha Lâm cũng không nói lời khuyên bảo gì cả mà chỉ đơn giản trò chuyện về những vấn đề khác với anh.

“Con nói xem, chính sách hiện tại của quốc gia đã mở cửa cải cách, bản thân mỗi người trong số chúng ta cũng cần phải cởi mở tư tưởng, nói tóm lại làm công cho người khác thì khó mà làm chủ được, con nói có đúng không”

Cha Lâm không có ý định muốn nói nhiều lời, có rất nhiều thứ cần dừng thì phải dừng lại, người hiểu biết chỉ cần một chút là hiểu rất cặn kẽ. Đối với người không hiểu thì nói nhiều cũng là vô nghĩa.

Nhưng cũng may, Quách Hưng Vượng lại rất khiêm tốn ngồi nghe lời đề nghị của cha Lâm, còn không ngừng gật đầu, biểu thị anh cũng đồng ý.

Còn ở bên kia, mẹ Lâm lại lôi kéo hai chị em Lâm Thanh Hương nói chuyện thân thiết với nhau.

DTV

Mẹ Lâm kéo lấy tay Lâm Thanh Hương hỏi han về tình hình cuộc sống gần đây.

Nghe thấy Lâm Thanh Hương nói gần đây cô sống không tệ, đặc biệt là hiện tại, khi Quách Hưng Vượng còn dẫn theo mấy người học việc, bây giờ anh cũng được xem như thợ chính, tóm lại đã tốt hơn trước đây rất nhiều.

“Ôi, được được, vậy là tốt rồi. Thời gian qua, mấy anh chị em các con đều sống tốt thì cha và mẹ rất yên lòng.” Mẹ Lâm cảm khái nói.

“Đúng vậy ạ. Mẹ, chúng con chắc chắn sẽ càng ngày càng tốt lên thôi.” Lâm Hiểu Lan ở bên cạnh vẫn không quên làm bầu khí sinh động lên.

“Đúng vậy. Mẹ, sẽ giống như em gái đã nói vậy, sẽ tốt lên thôi.” Lâm Thanh Hương cũng cười trả lời.

Loading...