Lâm Quốc Bình suy nghĩ kỹ lại tất cả các vấn đề liên quan. Anh em ruột cũng cần phải tính toán cho rõ ràng.
Nhà lão tứ muốn giúp hết cũng rất khó khăn, lại nói việc trải đường cho các anh em trong nhà cũng không khách quan lắm.
Bây giờ lão tam vẫn còn đang đến trường. Lâm Thúy Vân cũng không quá sốt ruột.
Nhưng hôm nay nghe nhà lão nhị nói muốn làm ăn nên buổi tối lúc về nhà, chị vẫn nhắc đến chuyện này một lần nữa.
“Cha đứa nhỏ à, anh nói xem nhà của anh hai muốn làm ăn, em đi theo hỗ trợ thì thế nào? Đến lúc đó có thể kiếm thêm mấy đồng tiền cho gia đình cũng không đến nỗi nào.” Lâm Thúy Vân tương đối phù hợp với những việc quản gia.
Đặc biệt là hiện tại, khi Lâm Thanh Bách còn đang học đại học, chị biết rõ bản thân cũng không nên quá cản trở.
Vì vậy khi thấy Lâm Quốc Bình muốn buôn bán, vợ lão tam cũng nảy ra suy nghĩ muốn đi theo trợ giúp buôn bán, kiếm thêm chút thu nhập.
“Không cần em phải cực khổ như vậy, chưa đến hai năm nữa là anh sẽ tốt nghiệp rồi, đến lúc đó có thể để cho hai mẹ con em sống tốt qua ngày.”
Lâm Thanh Bách cũng không có ý nghĩ để Lâm Thúy Vân phải vất vả kiếm tiền nuôi gia đình, nói thế nào thì người bên này đều mang tư tưởng chủ nghĩa nam quyền, vì vậy việc kiếm tiền vẫn là điều mà đàn ông nên suy nghĩ.
Nhưng lúc này nếu Lâm Thúy Vân muốn đi hỗ trợ cũng không sao cả, bởi vì bây giờ bắt đầu làm ăn thì trong nhà chắc chắn sẽ có rất nhiều vị trí cần hỗ trợ, có thể sẽ giúp đỡ được chút ít, có tính tiền hay không lại là chuyện khác.
“Được rồi, vậy đến lúc đó chúng ta cứ chờ xem nhà anh hai bên kia nói thế nào đi!”
Buổi tối hôm nay, mấy anh em Lâm gia về phòng của mình thì mỗi gia đình nhỏ đều bàn bạc tìm ra hướng đi riêng cho mỗi gia đình.
Nói tóm lại, mọi người đều vô cùng hy vọng vào tương lai tốt đẹp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-684.html.]
Năm 1979 chắc chắn là một năm không bình thường.
Bên này vào lúc ăn tết, họ hàng thân thích đến nhà nghe nói Lâm gia và Cố gia đều sắp đến Bắc Kinh, thế này làm người ta hâm mộ c.h.ế.t đi được.
Còn không phải sao? Họ vừa nhìn thấy mẹ Lâm đã bắt đầu khen lấy khen để.
“Vẫn là Hải Anh có phúc, sinh mấy đứa con, không đứa nào chịu thua kém cả, cưới con dâu về cũng tốt, bây giờ còn cho mấy người đến Bắc Kinh, nghe nói là rất xa đó.”
“Đúng vậy, phải đi xe lửa đến gần nửa tháng cơ, mấy người còn chưa thấy đâu, còn chuẩn bị quần áo đầy đủ cho nhà Hải Anh nữa.”
DTV
Thím Lưu ở bên cạnh khoa trường nói.
“Ôi, áo khoác kia là loại hiếm hoi thế nào chứ!” Tất cả mọi người đều ném ánh mắt hâm mộ nhìn đến mẹ Lâm.
Quả thực đã làm mẹ Lâm nở mày nở mặt.
Nhưng đây đều là những người đồng hương với nhau, người ta có khen thì cũng không thể cứ như thế mà nhận, còn phải khiêm tốn nói vài lời mới phải.
“Không đâu, không đâu, đều do mấy đứa nhỏ không chịu thua kém cả thôi. Còn lần này đến Bắc Kinh chính là để chăm sóc cho vợ lão tứ, còn không phải do sắp sinh rồi sao?”
“Ôi, nghe nói nhà thông gia của bà bên kia cũng đi cùng, thế này thì chắc chắn là mẹ ruột đến chăm sóc, còn bà cứ an tâm mà chơi cho vui rồi về đi!” Thôn Phúc Lâm và thôn Cố Gia cũng không các xa nhau lắm, nên chỉ cần có chút tin đồn là hai thôn đều biết rõ cả.
Còn không phải sao? Họ đều nghe nói hai vợ chồng cố gia cũng sắp đi, đi như thế này chắc chắn là vì mẹ ruột không yên tâm nên muốn tự mình đến đó chăm sóc con gái.
“Nghe bà nói kìa, việc chăm sóc thế này không phải đều giống nhau sao?” Mẹ Lâm lập tức phản bác, làm thế nào mà nói như bà không phải là mẹ chồng tốt vậy.