Làm sao Lâm Quốc Đống lại không biết phải làm ăn kiếm tiền, nhưng đúng là hai người họ không có quá nhiều kinh nghiệm buôn bán, nếu cứ như thế tùy tiện ra ngoài thì mạo hiểm là rất lớn.
“Vậy hay là chúng ta nói chuyện với lão nhị xem, chúng ta phụ trách trồng trọt, gia đình họ bên đó phụ trách buôn bán?” Đột nhiên Vương Anh nghĩ đến cách này. Thật ra vừa rồi khi nghe Lâm Quốc Bình nói muốn buôn bán rau trồng trong nhà thì Lâm Quốc Đống đã nghĩ ngay đến việc này.
Chỉ là ít nhiều gì cũng còn lo lắng.
Đều nói rằng anh em ruột thịt thì càng phải rõ ràng hơn, Lâm Quốc Đống cũng rất sợ sau này vì lợi ích mà anh em trở nên tranh chấp, đến lúc đó cũng không nói rõ được điều gì.
Chỉ sợ đến lúc đó quan hệ anh em trở nên cứng ngắc, đều là người một nhà với nhau, ngẩng đầu không thấy, cúi đầu gặp, cũng không dễ dàng gì.
“Vậy anh hỏi trước xem cha và lão nhị bên kia có suy nghĩ như thế nào đi! Anh nói xem, nếu lão nhị muốn buôn bán thì đất ở nhà sẽ không ai trồng trọt nữa, vậy rau củ làm sao có, đến lúc đó có phải vẫn cần có người đi quản lý hay không?”
Vương Anh vỗ bàn nói. Tuy bình thường cảm giác tồn tại của vương anh không mạnh nhưng lời chị nói ra lại nói trúng tim đen.
Vương Anh cũng đã nói như vậy, Lâm Quốc Đống cũng không còn do dự nữa, anh suy nghĩ sẽ tìm cơ hội hỏi thăm xem cha Lâm bên kia nói thế nào, lại nhìn xem Lâm Quốc Bình có suy nghĩ thế nào.
Bên này hai người đã bàn bạc xong, nhà của Lâm Quốc Bình bên kia cũng bắt đầu thương lượng với nhau.
Nhưng tất nhiên trong lòng Lâm Quốc Bình đã tính toán xong từ trước rồi. Lúc này Lý Hồng Hà không yên tâm nên hỏi: “Ông xã, chuyện hôm nay anh nói có đáng tin hay không? Người dân nhữ chúng ta thật sự có thể làm ăn buôn bán hay sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-683.html.]
DTV
“Vợ à, không phải nói rằng chính sách đã thay đổi hay sao? Bây giờ tất cả mọi người đều làm ăn thì mình còn sợ cái gì?” Lâm Quốc Bình thật sự không sợ chuyện này.
“Không phải em lo lắng hay sao. Đến lúc đó, anh muốn đi buôn bán, còn em ở nhà quản lý đất trồng trọt sao?” Lý Hồng Hà không hiểu lắm hỏi.
Ai ngờ Lâm Quốc Bình lại lắc đầu, nói: “Như thế này chung quy vẫn có giới hạn, hai vợ chồng chúng ta cùng đi buôn bán, đến lúc đó việc trông trọt trong nhà sẽ giao lại cho nhà anh cả.”
“Cho anh cả? Anh cả chịu làm như vậy sao?”
Lâm Quốc Bình vừa cười vừa nói: “Vợ à, em không hiểu chuyện này đâu, nhưng anh lại rất hiểu rõ anh cả, đoán chừng đến lúc đó anh cả sẽ đến tìm chúng ta thôi.”
“Về chuyện làm ăn buôn bán thì cả anh cả và chị dâu cả đều không hiểu nhiều, nhưng về việc trồng trọt trong đất thì không khó với họ. Đến lúc đó, anh cả sẽ phụ trách trồng trọt bên này, chúng ta bên kia phụ trách mang rau củ ra ngoài buôn bán là được rồi.”
“Được rồi, nếu trong lòng anh đã có tính toán, vậy em không nói đến nữa.”
Vừa rồi chỉ là Lý Hồng Hà còn chưa yên tâm nên mới hỏi, nhưng nhìn thấy chồng mình đã có ý tưởng từ trước thì chị không hỏi nhiều nữa, đến lúc đó nên như thế nào, chị cứ làm theo lời chồng là được.
“Vậy đến lúc đó, chúng ta sẽ tìm nhà lão tứ để mượn trước số tiền này, anh nói nhà lão tứ có tiền đến vậy sao? Đã muốn mở nhà máy mà vẫn còn tiền cho chúng ta mượn?” Sau khi đã quyết định gần như xong xuôi thì Lý Hồng Hà mới bắt đầu nói về vấn đề tiền bạc.
Dù sao thì cũng muốn làm ăn, thì việc phải bỏ vốn ra là điều không thể tránh, nếu không có sự giúp đỡ của nhà lão tứ thì khi họ bắt đầu buôn bán sẽ hơi khó khăn.
“Ừm, nghe ra thì nhà lão tứ chính là có ý như thế này. Đến lúc đó chúng ta thử nghe họ nói thế nào, nếu họ không đủ tiền cho chúng ta mượn thì trước mắt chúng ta cứ từ từ mà làm, đại khái cũng không nên nóng lòng, cũng đừng làm khó nhà lão tứ là được.”