Nhìn thấy sắc trời chưa muộn lắm nên cha Lâm không giữ Cố Tử Lâm ở lại.
“Chú và thím không cần tiễn cháu đâu ạ. Đúng rồi, trong túi còn có giày vải bông và áo khoác đấy ạ, là em gái cháu đã cố ý mua cho mọi người, đến khi đến Bắc Kinh thì mặc vào, cam đoan là không lạnh đâu ạ.”
“Ôi được rồi. Tử Lâm à, có rảnh thì đến nhà chú thím chơi nhé!” Mẹ Lâm nói theo với Cố Tử Lâm.
“Cháu biết rồi, thím.”
Sau khi Cố Tử Lâm đã trở về, mọi người mới mở túi đồ mà Cố Tử Lâm mang đến cho, không có gì bất ngờ vẫn là một đống quần áo.
Đặc biệt là khi nhìn thấy giày vải bông Cố Tri Ý đã chuẩn bị cho thì mẹ Lâm lại giống như mấy đứa bé, bà ôm đôi giày lên mà vô cùng thích thú.
“Ôi, con nhìn giày này mà xem, vừa nhìn đã biết rất ấm áp.”
“Mẹ, đương nhiên rồi ạ. Đây là đồ từ Bắc Kinh, không hề như ở đây đâu ạ.” Vương Anh ở bên cạnh vừa cười vừa nói.
Lý Hồng Hà cũng rất hâm mộ nhìn giày vải bông này. Nhìn thấy quả thật không tệ, mang giày này vào chân chắc chắn rất ấm.
Mỗi người đều có áo bông cả. Bởi vì Cố Tri Ý biết thời tiết bên thành phố Triều bên này cũng không quá lạnh nên không làm áo quá dày.
Nhưng bởi vì cha Lâm và mẹ Lâm sắp đến Bắc Kinh nên đã chuẩn bị hai chiếc áo khoác, để lúc đi trên đường có lạnh thì có thể mặc vào.
Mà cũng rất phù hợp với thời đại này.
Ở thời này, không có nhiều người có áo khoác, mà người có áo khoác để mặc vào thì rất có mặt mũi.
Mẹ Lâm thử mặc vào rồi đi lại vài vòng, giống như đang khoe khoang mấy vòng trước mặt mọi người rồi dừng lại, nhưng vẫn không quên cảm khái nói: “Áo khoác này đúng là không tầm thường, mới mặc vào chưa được bao lâu đã toát đầy mồ hồi rồi.”
“Bà, bà ơi, cháu mặc với ạ!” Mấy đứa bé bị lời nói này của mẹ Lâm mà đều nóng lòng muốn thử mặc áo khoác.
Mẹ Lâm cẩn thận cởi áo ra, đặt lên trên ván giường, rồi nói với mấy đứa bé: “Các cháu nhìn là được rồi, đừng làm bẩn áo khoác này của bà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-682.html.]
DTV
Lúc đầu mẹ Lâm cũng không muốn cho mấy đứa bé chơi, nhưng hôm nay tâm trạng của bà đang tốt thế là bà hào phóng với chúng một lần.
Mấy đứa nhỏ đều đứng bên cạnh giường mà sờ tay vào chiếc áo khoác, trên mặt lại đầy vẻ hâm mộ.
“Bà ơi, thật sự rất ấm ạ!” Lâm Ngọc Khiết nhà lão đại không khỏi sửng sốt thốt lên.
“Đúng vậy. Cái áo khoác này đúng là không tầm thường. Thôi, sờ một lần là được rồi, bà phải cất vào. Đến lúc đi Bắc Kinh phải mặc vào mới được.”
Nói xong, mẹ Lâm cẩn thận treo chiếc áo lên, rồi cho vào ngăn tủ.
Mấy đứa bé rất hâm mộ vì mẹ Lâm có thể đến Bắc Kinh.
Dù sao chúng cũng đã xem không ít ảnh chụp Bắc Kinh bên kia, mà sự tò mò, hứng thú với Bắc Kinh chỉ tăng chứ không giảm.
Cha Lâm nhìn thấy mẹ Lâm thử áo, bản thân ông cũng nhịn không được mà phải đứng lên thử một lần.
Đúng là rất ấm áp. Thành phố Triều bên này thì không cần mặc áo lông, chỉ mặc một bộ quần áo là được, nhưng khi khoác chiếc áo này lên thì lập tức đổ mồ hội.
Như thế này thì vừa vặn, Bắc Kinh bên kia có tuyết rơi, đến khi qua đó lại có thể mặc vào.
Sau khi thử xong thì cởi ra, ông cũng đặt vào trong tủ cùng chỗ với áo khoác của mẹ Lâm.
Đợi đến tối, vì lời nói hôm nay của cha Lâm mà các phòng đều bắt đầu thương lượng với nhau.
Hiện tại Cố Tri Ý rất tình nguyện cho họ mượn trước một số tiền, chỉ là phải xem họ suy nghĩ như thế nào đã.
Bên này, sau khi Lâm Quốc Đống trở về nhà thì lập tức kéo Vương Anh cùng nhau bàn bạc.
Bình thường cảm giác tồn tại của Vương Anh ở Lâm gia không quá lớn, nhưng lúc này khi nghe vấn đề từ Lâm Quốc Đống, trong lòng chị cũng có suy nghĩ của riêng mình.
“Anh nói xem, nhà lão nhị cũng bắt đầu muốn tự mình kinh doanh buôn bán, nếu chúng ta không...” Vương Anh do dự nói ra miệng.
“Anh cũng biết là nên làm gì đó, nhưng chúng ta thích hợp làm cái gì chứ? Hai vợ chồng chúng ta cũng không có học hành gì nhiều, cuối cùng cũng chỉ vùi đầu vào làm việc mà thôi.”