Lâm Quốc Bình làm anh hai, nhìn thấy hai đứa em trai nhà mình, người thì đến trường đi học, người thì làm lính tham gia quân ngũ, cả hai đều vô cùng có tương lai.
Còn người làm anh như mình cũng không muốn cứ tầm thường như vậy mãi. Cho nên khi vừa nghe thấy đã có thể buôn bán thì anh đã lập tức suy nghĩ ngay đến việc mang rau củ trong nhà trồng ra ngoài buôn bán, cũng xem như tăng thu nhập cho gia đình. Đặc biệt là lúc này anh còn có ba đứa con phải nuôi, áp lực này cũng rất lớn.
“Đương nhiên là có thể rồi ạ. Em nói anh nghe nhé! Mỗi ngày từ lúc sáng sớm, người dân ở ngoại thành Bắc Kinh đều mang theo rau tươi xanh chở vào thành phố để buôn bán, không bao lâu sau họ đều bán hết.”
Nghe Cố Tử Lâm nói như vậy, trong lòng Lâm Quốc Bình lập tức vang lên tiếng nói rất lớn, tiếng nói không ngừng nhắc nhớ anh phải biết nắm bắt cơ hội này.
“Sao thế? Lão nhị, con muốn làm ăn sao?” Cha Lâm nhìn Lâm Quốc Bình cũng không quá bất ngờ, ông ra vẻ tò mò hỏi.
“Đúng vậy. Cha, con đã nghĩ rồi, nếu bây giờ quốc gia đã cho phép, chúng ta cũng phải thử một lần.”
Lý Hồng Hà ngồi bên cạnh cũng không nói gì, nhưng trong lòng chị cảm thấy không an tâm. Phụ nữ mà, luôn luôn lo lắng quá nhiều.
“Được. Tự các con quyết định. Lão đại bên này, con có suy nghĩ thế nào?”
Lâm Quốc Đống không ngờ cha Lâm sẽ hỏi đến mình, anh nắm tóc, bất đắc dĩ nói: “Cha, con có bao nhiêu phân lượng, chẳng lẽ cha còn chưa biết, mấy chuyện làm ăn buôn bán này xem ra con làm không được, bây giờ lo lắng việc đồng áng trong nhà cũng rất tốt rồi.”
“Con có suy nghĩ muốn làm cái gì thì làm cái đó, không cần lo lắng trong nhà làm gì cả, cha và mẹ rất ủng hộ các con.” Cha Lâm thản nhiên nói.
Chủ yếu là vì cha Lâm không muốn nhìn thấy mấy anh em trong nhà có sự chênh lệch giàu nghèo quá lớn. Hiện tại, lão tam đã đến trường, sau khi tốt nghiệp chắc chắn sẽ được bố trí công việc cho, còn về nhà lão tứ sau này có thể thấy rằng cũng không kém cỏi, bây giờ lão nhị cũng đã có suy nghĩ muốn đi con đường của riêng mình, chỉ còn lại một mình lão đại.
Cũng không thể đợi đến lúc đó lại khiến cho các anh em khác phải giúp đỡ. Việc như vậy là không hợp lý.
Mọi người có thể giúp đỡ trong nhất thời, nhưng có thể giúp đến cả đời hay sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-681.html.]
Vì vậy cha Lâm thật sự rất mong muốn các con trai trong nhà phải tự mình vươn lên.
Mức sống của mọi người không nên chênh lệch quá nhiều, từ đó sẽ không có quá nhiều rắc rối.
“Cha, con biết rồi. Đến lúc đó con sẽ suy nghĩ nhiều hơn.”
Thật ra Lâm Quốc Đống có một ý tưởng nhưng cụ thể như thế nào thì vẫn phải thương lượng nhiều hơn với lão nhị.
Hiện tại, Lâm gia bên này đúng là có ý định sẽ nhận thầu đất, đến lúc đó họ sẽ trồng rau xanh, cây lúa gì đó, có lẽ cũng không đến nỗi là không thể.
“Đúng rồi Tử Lâm, anh nghe nói vợ lão tứ muốn tự mình mở nhà máy sao?”
Trước đó khi Lâm Quân Trạch phát điện báo về nhà cũng thuận tiện nói đến việc này.
DTV
Mà Cố Tri Ý cũng không có ý định muốn giấu diếm, sớm muộn gì mọi người cũng biết đến việc này, nhưng trước tiên thì vẫn chưa muốn nói ra bên ngoài mà thôi. Trước mắt cũng chỉ nói với hai bên gia đình.
“Đúng vậy ạ, đến hiện tại, trên cơ bản việc chuẩn bị cũng gần xong rồi, chỉ cần chờ sang năm sẽ chính thức khởi công thôi ạ.”
“Làm nhà máy lớn như vậy có đáng tin không?” Mẹ Lâm ở một bên hơi lo lắng hỏi.
“Thím, thím yên tâm đi ạ, làm việc này đều phải ký hợp đồng với quốc gia cả, nên sẽ rất đáng tin.” Cố Tử Lâm cũng chỉ có thể giải thích đơn giản với mẹ Lâm.
“Bà thì biết cái gì? Vợ lão tứ rất có chính kiến.” Cha Lâm nhìn mẹ Lâm, bảo bà không cần quan tâm đến những chuyện này.
“Chuyện này còn cần ông nói” Mẹ Lâm cũng vì mình mà thì thầm một tiếng, nhưng cũng không hỏi nhiều nữa.
Cố Tử Lâm ngồi ở đây một lát thì đứng lên trở về nhà.