Chờ đến sáu giờ thì lấy một bát mì hoành thánh từ trong không gian ra ăn, ăn xong cô lại nghĩ, nếu mình cứ không ra khỏi cửa thì cũng không được, cô sẽ giả vờ bản thân mình ra ngoài ăn cơm, tiện thể đi bộ tiêu cơm một ít.
Lúc Cố Trí Y vừa ra cửa thì vừa khéo gặp phải Cương Tử. Cậu ta nhìn thấy Cố Tri Ý lập tức vội vàng tiến lên hỏi:
"Chị dâu, doanh trưởng lo chị chưa ăn cơm nên bảo em đến xem thử."
"Tôi đang chuẩn bị đi ăn đây." Cố Tri
Ý không nói mình đã ăn trong phòng rồi, dù sao cô cũng chưa rời khỏi phòng nghỉ. Tuy thời này còn chưa có máy giám sát, nhưng để tránh phiền phức không cần thiết, vẫn không nên thừa nhận mình đã ăn rồi.
Nghe thấy Cố Tri Ý nói mình chưa ăn, Cương Tử bước lên, cậu ta cho tay vào túi quần rút ra một cọc tiền đưa cho cô: “Doanh trưởng sợ trong người chị dâu không đủ tiền dùng, cố ý bảo tôi mang đến đưa cho chị. Doanh trưởng cũng có nói, chị dâu cứ dùng thoải mái, không đủ anh ấy sẽ lấy thêm.”
Cố Tri Ý quả thật không nghĩ ra, Lâm Quân Trạch còn có tác phong này?
Cứ việc tiêu, không cần tiết kiệm…
Nếu không phải do cô xuyên đến thời đại này thì cô rất nghi ngờ có phải chính mình đã xuyên vào thế giới tổng tài bá đạo nào đó rồi không, chính là cái cảm giác giàu sang phú quý kia.
Sau cùng Cố Tri Ý vẫn rất hài lòng mà nhận lấy một xấp tiền này, sau đó lại khéo léo từ chối để Cương Tử dẫn cô đi chỗ nào đó ăn cơm.
Nói đùa sao? Bản thân cô mới vừa ăn xong một bát mì hoành thánh, dù dạ dày có to thế nào cũng không thể ăn nổi nữa.
Thời tiết ở tỉnh Liêu khá giống tỉnh Quảng, đến chạng vạng tối sẽ có gió đêm thổi đến, gió mát thổi đến làm tinh thần và cả thể xác vô cùng sảng khoái.
Cố Tri Ý đi dạo xung quanh được hai vòng, chờ đến khi mặt trời gần như đã hoàn toàn xuống núi thì mới quay trở lại nhà nghỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-68.html.]
Về đến phòng mình, Cố Tri Ý lập tức ôm lấy một thùng nước, rửa mặt một phen. Lúc này trời cũng đã hoàn toàn tối mù, Cố Tri Ý lập tức lên giường nghỉ ngơi, một ngày bận bịu cứ thế mà qua đi, vừa nằm xuống đã nhớ đến hai đứa trẻ đang ở nhà.
Vừa nghĩ đến chúng đã nhảy mũi một cái, Cố Tri Ý cho rằng có lẽ hai anh em cũng đang nhớ đến mình, đúng là không phụ lòng bản thân mình đã bỏ công chăm sóc chúng mấy ngày. Cố Tri Ý mang tâm trạng như thế mà chìm vào mộng đẹp.
Mà hai anh em được Cố Tri Ý nhớ nhung lại đang cầm trên tay một cây kẹo hồ lô chạy đi khoe khắp thôn, ở đâu còn nhớ đến mẹ.
À… khi đói bụng thì vẫn còn nhớ đến mẹ.
Bất tri bất giác, Cố Tri Ý ở đây đã hơn nửa tháng, mỗi ngày trên cơ bản đều là mang cơm hai bữa cho Lâm Quân Trạch, đến chiều thỉnh thoảng Cố Tri Ý sẽ cải trang một chút đi đến chợ gần đó tìm kiếm một ít đồ có thể đầu cơ trục lợi.
Còn chưa nói Cố Tri Ý thật sự đã kiếm được khá nhiều vật rất ly kỳ.
Nhưng vì đang mang thai, mà hiện tại thai cũng đã khá lớn, nên cô chỉ dám đi mấy lần rồi không dám đi nữa.
Buổi sáng một ngày này, Cố Tri Ý vẫn mang đồ ăn sáng vào bệnh viện, vừa khéo cô gặp phải bác sĩ Trần đến kiểm tra.
Rất lâu sau đó bác sĩ Trần mới buông dụng cụ kiểm tra xuống, nhìn Lâm Quân Trạch rồi nhìn sang Cố Tri Ý.
Cương Tử “…” Nín thở như không tồn tại.
DTV
Mấy người họ đều căng thẳng nhìn bác sĩ Trần, chờ đợi nghe kết quả từ bác sĩ Trần.
Bác sĩ Trần là bác sĩ chủ trị cho Lâm Quân Trạch, đột nhiên ông ta bị nhiều người nhìn chằm chằm như thế thì cảm thấy không dễ chịu cho lắm.
Bác sĩ Trần ho khan một tiếng mới nói: “Khôi phục không tệ, cũng chỉ có bắp đùi còn khá nghiêm trọng, trên cơ bản đã có thể về nhà nghỉ ngơi, nhớ phải định kỳ quay lại kiểm tra là được.”