Cố Tri Ý nghĩ đến lúc đi Bắc Kinh, thời tiết sẽ khá lạnh nên trước hết cô muốn gửi mấy cái áo khoác trở về trước. Đến lúc đi ra ngoài hay lên xe lửa thì đều có thể mặc vào.
Trước kia, vào lúc cô trữ hàng nên đã mua không ít áo khoác lông chồn, nên trong không gian lúc này còn lại rất nhiều. Nhưng Cố Tri Ý đã thiết kế, may sửa lại cho người trong nhà mình.
Người trong nhà già trẻ nam nữ đều có quà Cố Tri Ý tặng cho, họ nhận được thì ai nấy đều vô cùng vui vẻ.
Cố Tử Lâm ở bên cạnh vẫn không quên tranh công.
“Mọi người không biết đâu, cõng mấy thứ này trở về cũng làm con mệt muốn chết, người người chen nhau nên mang theo đồ đạc rất khó khăn...”
Thế là anh đã kể lể nỗi vất vả trên đoạn đường đi này, lúc đầu còn có người nghe, nhưng sau đó tất cả mọi người đã không còn nhìn anh nữa.
Ai có việc thì đi làm hết.
DTV
Cố Tử Lâm: ..
Mọi người lễ độ như vậy sao?
Cố Tử Lâm hoàn toàn bị làm lơ, anh dứt khoát cũng không muốn tự hành hạ mình, thế là đi tìm con trai nhà mình chơi cùng.
Cố Tử Lâm đã hơn nửa năm nay chưa gặp con trai nhà mình, nên con trai đã trở nên xa lạ với người cha ruột. Con trai Cố Văn Hàn cũng đã ba tuổi, nhưng ký ức về Cố Tử Lâm thì không nhiều.
Lúc Cố Tử Lâm muốn ôm, cậu bé vẫn hơi thẹn thùng. Cố Tử Lâm thật sự cảm thấy địa vị trong nhà của mình trong nửa năm đã rời đi này đã không còn như lúc trước nữa rồi.
Chẳng qua Lưu Ngọc Lan nhìn thấy Cố Tử Lâm chơi đùa với cháu nội thì trong lòng bà có một suy nghĩ, cũng đã đến lúc rồi.
Còn không phải sao? Thế là thừa dịp nấu cơm trưa, bà lập tức lôi kéo Lâm Tu Mai nhỏ giọng thì thầm: “Vợ lão nhị à, lần này Cố Tử Lâm đã quay về rồi, các con cố gắng một chút, tranh thủ cho Văn Hàn một đứa em trai, em gái.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-679.html.]
Lâm Tú Mai vốn dĩ cho rằng mẹ chồng có chuyện gì đó nên mới gọi mình lại mà thần thần bí bí như vậy. Chờ đến khi đã nghe xong lời Lưu Ngọc Lan nói hết thì trên mặt đã vô cùng thẹn thùng.
Cũng may Lưu Ngọc Lan chỉ nói đến đây thì dừng lại, chuyện này dù sao cũng là chuyện riêng của gia đình con trai, bà làm mẹ, cũng không nên can thiệp quá nhiều.
Loại chuyện này chỉ nên nhắc một chút là được rồi.
Dù Lưu Ngọc Lan nói thế nhưng Lâm Tú Mai đã thật sự để chuyện này trong lòng.
Dù sao thì Văn Hàn cũng đã ba tuổi, đúng là thời điểm này cũng nên rồi...
Giữa trưa cơm nước xong xuôi, lại có người lục tục đến cửa. Bấy giờ đang là mùa đông, đa số mọi người đều rảnh rỗi ở nhà, không có việc gì làm thì túm tụm lại tán gẫu.
Mà lúc này Cố Tử Lâm về nhà cũng được xem như tin tức nổi bật trong thôn, thế nên nhiều người đã đến nhà để nghe ngóng tin tức.
Cố Tử Sâm cũng chạy không thoát. Từ sau khi mọi người biết cậu có ‘đối tượng trong thành thì đã bắt đầu âm thầm tự hỏi lúc đón tết có thể nhìn thấy hay không.
Nên lúc này còn chưa gặp được đối tượng của Cố Tử Sâm, họ đã phải lôi kéo Cố Tử Sâm dò hỏi.
“Tử Sâm à, vì sao về nhà đón tết mà còn không dẫn người yêu về cho cha mẹ cháu nhìn chứ? Không phải người trong nhà người ta không đồng ý hôn sự của các cháu đó chứ?”
Lời này đơn giản mà nói chính là một loại cười trên nỗi đau của người khác.
Họ chính là không muốn nhìn thấy người khác sống tốt, nhìn thấy người khác khỏe mạnh, hạnh phúc, chỉ ước gì người ta xảy ra chuyện gì đó thảm hại hơn họ, như vậy mới được.
“Thím Ngọc Hương, giống như thím vừa nói đó, người ta là cô gái trong thành, cũng phải chú ý nhiều hơn chứ, làm sao mà vừa có người yêu đã có thể chạy đến nhà bạn trai ngay như vậy được.” Cố Tử Sâm cũng học theo Cố Tri Ý nói bằng giọng quái gở. Đâm thẳng vào lòng của thím Ngọc Hương. Ở thôn bên này, không nhà nào mà không biết con gái nhà thím Ngọc Hương này vừa có người yêu đã lập tức chạy đến nhà người ta, còn ở đó giúp người ta làm việc nhà. Nói xem thế này không phải là tự hạ giá hay sao?
Dù cho rất muốn gả đi chăng nữa cũng không thể như vậy được.
Nhưng mấu chốt là thím Ngọc Hương cũng không ngăn cản, thế nên thanh danh của cô gái cứ như thế mà dễ dàng bị phá hỏng.