Tuy nhiên, vẫn có người không tin, nghi ngờ hỏi: “Ngọc Lan này, bà đang lừa chúng tôi phải không? Đứa con trai út nhà bà mới đi học có bao lâu? Hiện tại đã nói đến chuyện có đối tượng rồi?”
“Chứ sao nữa. Tử Sâm nhà chúng ta lớn lên vừa lịch sử vừa tốt bụng, không phải sao?” Lưu Ngọc Lan bất mãn nói.
Thật là, con trai út nhà bà rất kém cỏi sao?
Không kém một chút nào, được chứ?
Mọi người cũng không còn lời gì để nói, Cố Tử Sâm thật sự là loại hình các cô gái yêu thích.
DTV
Bây giờ họ có ghen tị cũng vô ích.
Chỉ có thể đẩy lùi ý tưởng này.
Hiện tại Cố Tử Sâm trở về thật sự không thấy có người đến làm mai, nhưng đổi thành bức hôn.
Này? Chuyện gì thế?
Chờ khi đến về đến nhà vừa hỏi, mới biết được, chuyện này hoá ra còn có bút tích của mẹ mình.
Cố Tử Sâm nghe Lưu Ngọc Lan nói xong, đưa ngón tay cái lên với bà.
”Mẹ này, mẹ quá là có khả năng đi!”
“Đi đi, con đừng ở chỗ này lừa gạt mẹ, con nói xem, khi nào mới tìm đối tượng trở về ra mắt mẹ?”
Được rồi, buổi thân cận ở ngoài trời đã tránh được, nhưng buổi thân cận ở nhà lại không thể tránh được.
“Mẹ, con vất vả mới về nhà một chuyến, tại sao mẹ vẫn luôn nói đến những chuyện này chứ?”
Cố Tử Sâm có chút bất mãn, tại sao mẹ lại không quan tâm tới cậu có ăn ngon hay thói quen gì đó không.
“Vậy thì sao? Vừa thấy liền biết con ở nhà chị gái ăn không ít, cướp rất nhiều đồ ăn của cháu trai đúng không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-678.html.]
Cố Tử Sâm bị mẹ cậu đổ tội nói không nên lời.
Cố Tử Lâm ở một bên xem chế giễu, nhưng sợ mẹ anh chuyển chú ý tới trên người, cho nên lập tức chuồn đi.
Lưu Ngọc Lan cũng sẽ không buông tha hai người này, trực tiếp gọi lại, hỏi bọn họ tình huống bên kia của Cố Tri Ý.
Bởi vì Cố Tri Ý cũng mau sinh, lúc trước có gửi tin nói bọn họ đi đến Bắc Kinh chơi một đoạn thời gian.
Lưu Ngọc Lan không muốn đi chơi, chủ yếu vẫn luôn muốn chăm sóc con gái ở cữ, nhưng là Cố Khôn lúc trước nhìn thấy những tấm ảnh Cố Tri Ý đem về, đã sớm muốn đi Bắc Kinh nhìn xem.
Hiện tại Cố Tri Ý đưa tin nói như vậy, Cố Khôn liền biểu hiện ra hứng thú thật lớn. Cuối cùng, hai vợ chồng già quyết định đi theo Cố Tử Lâm bọn họ trong đợt trở về trường học tới đây.
Tuy nhiên, đầu năm phải bàn giao công việc cẩn thận. Phải xuất phát từ rất sớm, trên đường đi còn mất rất nhiều thời gian.
“Mẹ cứ yên tâm đi, em gái ở bên kia rất tốt. Mỗi ngày có thể ăn có thể ngủ.” Cố Tử Lâm bất đắc dĩ nói.
“Cái gì kêu có thể ăn có thể ngủ, nếu không thể ăn không thể ngủ thì sao? Con đang nói cái quỷ gì vậy.” Lưu Ngọc Lan thấy Cố Tử Lâm như vậy, chỉ muốn đánh cho một trận.
“Này này này, mẹ à, không phải, không phải con đang so sánh sao? Em gái con ở bên kia không có vấn đề, chờ khi mẹ thấy sẽ biết.”
Cố Tử Lâm nhanh chóng nhận ra, mẹ anh càng lớn tuổi càng nhanh nhẹn, đánh anh không có chút do dự.
“Được rồi, được rồi. Hỏi con cũng vô dụng. Đợi đến lúc đó mẹ tự mình đi xem thử.” Nói xong Lưu Ngọc Lan đã cho hai anh em Cố Tử Lâm một biểu cảm các con thật sự vô dụng, sau đó thì bỏ đi.
Lúc họ trở về, Cố Tri Ý chuẩn bị để họ mang theo ít đặc sản của Bắc Kinh. Lúc này đang là mùa đông, đồ ăn cũng có thể bảo quản được lâu hơn.
Vì vậy đồ ăn vặt ngược lại có rất nhiều.
Cô còn chuẩn bị cho hai người chị dâu và mẹ ruột của mình khăn quàng cổ, Cố Tri Ý đã dùng máy móc trong không gian để dệt ra.
Màu sắc cũng là màu đặc sắc ở thời đại này, màu xanh lam, nhưng lại không hiện ra quá nhiều vẻ cổ xưa mà ngược lại rất thời thượng. Ba người phụ nữ rất yêu thích.
Cô mua cho Cố Khôn một đôi giày tuyết, nhưng vì thời đại đặc biệt này nên đôi giày tuyết chẳng đẹp gì cả, chỉ là nó tuyệt đối rất ấm áp.
Cố Tri Ý cũng gửi cho Lâm gia bên kia giống như vậy, dù sao cũng không thể bên nặng bên nhẹ.