Cố Tri Ý nói lời này hai người vẫn chưa định thần lại được thì Cố Tri Ý đã lôi kéo hai người bắt đầu giới thiệu.
Ngày thường ở trường học Hồ Tử Tuệ tương đối ít tiếp xúc với các bạn nam cho nên lúc này đột nhiên bị Cố Tri Ý kéo tới giới thiệu thì còn có chút ngượng ngùng.
Trước kia thì tùy tiện nhưng lúc này cũng ngại, nhẹ giọng nói: “Chào anh Trương.”
“Chào đồng chí Tiểu Tuệ.” Nói xong thì Trương Lực cũng có chút ngượng ngùng, sau khi chào hỏi thì nói: “Cái đó, chị dâu, Tiểu Tuệ, hai người cứ nói trước đi, em đi xem anh Lâm có cái gì cần giúp đỡ không”.
DTV
Nói xong thì chạy ngay đi ra ngoài, dáng vẻ này như có hổ đang đuổi theo sau chọc cho Cố Tri Ý vui vẻ.
Sau đó cô dùng vẻ mặt bát quái nhìn Hồ Tử Tuệ, cười hỏi: “Thế nào?”
“Cái gì tnhế nào?” Hồ Tử Tuệ khó hiểu nhìn Cố Tri Ý.
“Chính là thằng nhóc Trương Lực này thế nào?”
Lúc này xem như Hồ Tử Tuệ đã nhìn ra, hóa ra cô đang định tác hợp cho hai người bọn họ ư?
“Chẳng ra gì? Tôi nói này Tiểu Ý, từ khi cô mang thai sao lại còn nảy ra nhân thiết bà mối thế?”
“Như thế nào, này chẳng phải là nước phù xa không chảy ruộng ngoài sao?” Cố Tri Ý bất mãn trả lời.
“Đúng đúng đúng, cô sắp cướp luôn cả chén cơm của bà mối Lý ở đường phố chúng ta rồi.” Hồ Tử Tuệ liếc mắt nhìn Cố Tri Ý một cái rồi nói.
“Đây là vì cô thôi chứ nếu là người khác thì tôi mặc kệ.” Cố Tri Ý hừ một tiếng, đỡ bụng chuẩn bị lên giường đất ngồi.
“Đó là đương nhiên, cô đối xử tốt với tôi mà tôi còn không biết chắc?” Hồ Tử Tuệ tỏ vẻ tôi vô cùng cảm động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-674.html.]
“Được rồi, tôi còn không biết cô à?” Cố Tri Ý liếc xéo cô ấy một cái, cũng không cưỡng cầu, dù sao thì vừa rồi cũng chỉ là đùa một chút để cho hai người quen biết nhau, sau này phát triển như thế nào thì xem duyên phận đi.
Tựa như Lâm Hiểu Lan và Cương Tử, vốn tưởng hai người này có quan hệ quăng tám sào cũng chẳng liên quan gì, ai nghĩ tới cuối cùng hai người lại đi cùng với nhau?
Cho nên thứ gọi là duyên phận này thật đúng là không thể tả được.
Giữa trưa Lâm Quân Trạch nấu cơm, vừa khéo còn có chút thịt Cố Tri Ý lấy từ không gian ra để ăn hồi sáng cho nên có thể nấu luôn.
Mọi người đều vây ở một chỗ, mấy đứa trẻ con có người lớn gắp đồ ăn cho nên ngồi ở dưới đất hoặc trên giường đất.
Hồ Tử Tuệ ăn thịt béo ngậy, thịt bò chua cay ngon miệng, còn không quên tán thưởng Lâm Quân Trạch.
“Tay nghề của anh Lâm càng ngày càng tốt.” Nói xong còn không quên dơ ngón tay cái lên với Lâm Quân Trạch.
Lâm Quân Trạch ở bên giúp Cố Tri Ý nhúng thịt, còn khiêm tốn nói: “Đương nhiên, còn không phải do vợ dạy dỗ tốt ư?”
Trời ạ, đừng nói là Hồ Tử Tuệ mà mấy người trên bàn cơm đều bị Lâm Quận Trạch nhét cơm chó cho no căng.
Nhưng mà hiển nhiên mấy đứa trẻ đã thấy nhiều lần ba ba mình như thế này cho nên không trách. Chỉ lo ăn đồ ăn trong chén của mình, Cố Trị Ý còn làm một ít viên, nói với người ngoài là mua ở chợ đen, nên cũng chẳng có ai hoài nghi gì cả.
Nói tới chợ đen thì hình như bọn họ định chuyển hướng ra bên ngoài, cũng không thấy có người tới bắt.
Cho nên lá gan của mọi người cũng lớn dần lên, mới bắt đầu thì lấy chút rau dưa hoặc dưa muối nhà mình trồng và làm ra để bán. Giá cả cũng thấp hơn giá thị trường một ít, mà thật đúng là chẳng có ai tới bắt cả.
Hồ Tử Tuệ nói tới cái này còn bắt đầu hóng hớt với Cố Tri Ý. Nói rằng hiện tại ở trên đường nhìn thấy có người bán đồ thì những người đi tuần tra đó cũng mặc kệ, không còn kêu đánh kêu g.i.ế.c như lúc trước nữa.
Dọa c.h.ế.t người.
Cố Tri Ý nghe lời Hồ Tử Tuệ nói cũng chỉ cười cười không nói câu nào.