Sau đó Cố Tri Ý chơi không nổi nữa nên trực tiếp để người ba Lâm Quân Trạch chơi với mấy đứa con trai. Chờ tới 12 giờ đêm vẫn đón giao thừa như cũ, sau đó đến giờ thì bắt đầu đốt pháo.
Cả nhà đứng ở dưới mái hiên, Trương Lực xung phong nhận việc đi đốt pháo. Pháo bắt lửa, ánh lửa sáng lên theo sau chính là tiếng pháo nổ vang.
Lâm Quân Trạch đứng ở phía sau Cố Tri Ý ôm lấy cô, ở ngay khi tiếng pháo vang lên ghé vào bên tai Cố Tri Ý nói câu: “Vợ ơi, năm mới vui vẻ.”
Cố Tri Ý ngẩng đầu, tặng cho anh một nụ cười.
Hàng xóm cũng đều không hẹn mà cùng nhau đốt pháo. Pháo cháy xong hết thì cả nhà đi rửa mặt chuẩn bị đi ngủ.
Buổi sáng mùng một Lâm Quân Trạch nấu một nồi sủi cảo tôm tươi đơn giản, cả nhà ăn xong cũng không ra khỏi dãy nhà.
Ở bên này thật ra khá là thân cận với Hồ Tử Tuệ, mà ở bên cạnh còn có nhà Từ Bội Vân vừa mới quen được gần đây. Không phải Cố Tri Ý không muốn tới nhà người ta chào hỏi nhưng mà phỏng chừng nhà người ta cũng sẽ có thân thích họ hàng tới chơi cho nên Cố Tri Ý định chờ tới mùng ba thì đi.
Đêm qua bên ngoài tuyết rơi nên buổi sáng ngủ dậy tuyết trong sân dày tới tầm mắt cá chân, mấy đứa trẻ cơm nước xong thì đi ra ngoài chơi ném tuyết, sau đó đi theo mấy đứa trẻ xung quanh, cũng không sợ lạnh mà chạy ra ngoài chơi tiếp.
Cố Tri Ý muốn đi ra ngoài nhưng mà Lâm Quân Trạch còn không yên tâm nên vẫn luôn ở bên cạnh trông coi.
“Không có việc gì, em đi từ từ, sẽ không bị ngã đâu.” Cố Trị Ý bất đắc dĩ nhìn Lâm Quân Trạch, người này đúng là kiểu chim sợ cành cong.
“Không, anh cứ phải nhìn em thì mới yên tâm được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-672.html.]
DTV
Được rồi, anh cũng đã nói như vậy thì Cố Tri Ý cũng không dám nói cái gì, hai người đi bên ngoài một hồi, khi Cố Tri Ý cảm thấy hơi lạnh mới đi vào trong phòng.
Sau khi Lâm Quân Trạch đỡ Cố Tri Ý ngồi xuống thì mới đi đổ nước.
“Mau, uống chút nước nóng cho ấm người.” Cố Tri Ý mới vừa định cầm vào ly nước thị bụng đã bị hung hăng đá một cái.
“Ôi trời,” Cố Tri Ý kêu lên một tiếng, cong eo đỡ bụng, chờ khi cô hoãn lại xong thì tức giận nói: “Anh còn nói là con gái, xem sức của đôi bàn chân này thì phỏng trừng vẫn là một thằng nhóc.”
Lâm Quân Trạch vừa mới bị tiếng kêu của Cố Trị Ý làm cho hoảng sợ, không nghĩ tới con lại đá cho Cố Tri Ý một cái.
Nghe thấy Cố Tri Ý còn có tâm tình nói đùa với anh thì cười nói: “Không thể nào, khẳng định là con gái, con gái anh giống anh, có sức khỏe.”
Cố Tri Ý trợn trắng mắt, cũng không biết người này lấy đâu ra dũng khí nói con gái mình giống anh? Giống một kẻ quê mùa như cha con bé liệu về sau có cần tìm chồng nữa hay không?
“Vừa phải thôi chứ, nếu như con gái mà giống anh thì sợ sau này không gả đi được.” Cố Tri Ý tức giận nói.
“Không gả được là tốt nhất, người ba này nuôi con bé.” Lúc này Lâm Quân Trạch vẫn chưa xác định được đó là con trai hay con gái đâu những đã bắt đầu sắm vai nhân vật cuồng con gái. Phảng phất như đã thấy cái ngày mà cô con gái bé nhỏ của mình bị thằng nhóc thối nào đó bắt cóc đi mất.
Cố Tri Ý nhìn biểu tình này của Lâm Quân Trạch thì nghĩ thầm không phải là người ba ba này nhập vai sớm như vậy chứ? Nếu lúc đó là con trai tiếp phỏng trừng Lâm Quân Trạch muốn hộc máu.
Nhưng mà Cố Tri Ý cũng sẽ không nói cái gì, cứ chờ xem, Cố Tri Ý cũng không có nhờ hệ thống Mông Mông nói cho mình biết đứa bé này là trai hay gái, cho nên chính cô cũng không biết.
Cứ chờ tới ngày sinh là sẽ biết, như là mở hộp quà vậy. Ai biết mở ra bên trong có cái gì?