"xuất ngũ thì xuất ngũ thôi! Mọi người ở nhà cũng đỡ phải ở nhà mà lo lắng, sợ sệt, ngày tháng sau này nên thế nào thì cứ sống thế đó thôi, chẳng lẽ anh chẳng còn trong quân đội thì sẽ để mẹ con em c.h.ế.t đói sao?"
Lâm Quân Trạch lắc đầu trong vô thức.
Sau đó, khi kịp phản ứng lại. Thì? Xong rồi?
Cứ... như thế???
Không mất hết lý trí như trong tưởng tượng của anh, cũng không đánh chửi, lại vô cùng bình tĩnh nói với anh, xuất ngũ thì xuất ngũ?
Lúc này, không phải Cố Tri Ý quá chấn động mà chỉ có Lâm Quân Trạch đang trợn tròn mắt. Cô vợ này chắc không phải đang kìm nén cái gì chờ anh đó chứ!
Lâm Quân Trạch nuốt vào một ngụm nước bọt, nhọc nhằn nói: “Vợ à, có gì thì em cứ nói đi! Đừng cố kìm nén!”
Cố Tri Ý giống như tức quá hóa cười. Cái người này, bản thân cô đang nhẹ nhàng nói chuyện, anh lại cho rằng cô đang kìm nén? Bản thân cô có cái gì mà phải nín nhịn?
Nếu nói có thì chính là muốn tóm lấy ông chồng chó săn này về nhà mà thôi. Được rồi! Đã là người của cô rồi.
Khụ khụ! Nghĩ hơi xa rồi.
“Anh nghĩ gì thế? Ngày tháng sau này còn có thể sống không tốt sao? xuất ngũ thì xuất ngũ thôi, tổ chức sắp xếp thế nào, cứ làm theo thế đó. Con cái cũng đã ba đứa rồi, em còn có thể không cần anh sao?” Cố Tri Ý không còn kiên nhẫn được nữa, chỉ còn chưa xách lấy lỗ tai Lâm Quân Trạch lên, làm cho anh tỉnh táo lại.
Nhìn thấy Cố Tri Ý thế này, Lâm Quân Trạch mới tin rằng Cố Tri Ý thật sự không bận tâm đến tin tức chính mình phải xuất ngũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-67.html.]
Đương nhiên, trong lòng anh có tính toán như thế nào, cũng chỉ có một mình anh biết.
Sau đó hai người lại nói một ít chuyện về những dự tính cho sau này. Nếu cơ thể anh có thể hồi phục tốt, đương nhiên đó là kết quả tốt nhất, thật sự Lâm Quân Trạch rất yêu thích nghề nghiệp này của mình.
Nếu như không hồi phục được như mong muốn, cùng lắm đến lúc đó sẽ về nhà, hai vợ chồng sẽ cùng nhau dạo chơi một vòng đi thi đại học thử xem, không phải như thế cũng rất tốt sao?
Được rồi, chuyện đi thi đại học với học sinh Cố mà nói chỉ giống như dạo chơi một vòng mà thôi. Nhưng thật sự muốn vào trường đại học tốt, hoặc một trường đại học có danh tiếng, sẽ phải nghiêm túc luyện tập rất nhiều.
Hiện tại Cố Tri Ý cũng chẳng có ham muốn gì, kế hoạch của cô phải thực hiện từng bước một, hiện tại vẫn nên lo cho Lâm Quân Trạch đang bị thương và cả lão tam đang còn trong bụng.
Đời trước, Lâm Quân Trạch đã hồi phục rất tốt, đời này đã có cô chăm sóc, thì làm sao còn có cái gì bất trắc nữa?
DTV
Hai người tâm sự cho đến khi ăn hết bữa cơm, trong lúc không hay không biết mà cơm trên bàn đã bị càn quét sạch sẽ, không còn lại gì cả. Cơm nước đã xong, bên ngoài mặt trời vẫn còn gắt, Cố Tri Ý vẫn theo nguyên tắc cũ, thế là ngủ trưa luôn trong phòng bệnh, trễ hơn một chút lại quay về nhà nghỉ.
Sau khi Cố Tri Ý đã ngủ rồi, Lâm Quân Trạch mới gọi Cương Tử đi vào, nhờ cậu ta dìu đi giải quyết chuyện lớn của cuộc đời.
Vừa rồi không phải Cố Tri Ý không hỏi anh có cần đi nhà vệ sinh hay không, bất đắc dĩ là ông chồng họ Lâm nào đó lại rất coi trọng hình tượng, vì vậy mà từ chối sự giúp đỡ của Cố Tri Ý, nên mới phải nín nhịn đến tận lúc này.
Toàn bộ quá trình, anh còn cẩn thận từng li từng tí, sợ đánh thức Cố Tri Ý, cũng may Cố Tri Ý vừa dính giường đã ngáy o o, nên cũng không thấy được một màn người nào đó tự vả mặt mình.
Chờ đến khi Cố Tri Ý thức dậy đã gần ba giờ chiều, cô vẫn giống như hôm qua quay trở về nhà nghỉ. Buổi tối Cương Tử sẽ giúp Lâm Quân Trạch mua cơm, nên cô cũng không cần lo nữa.
Cố Tri Ý xách hai cái bình giữ nhiệt quay về nhà nghỉ, sau khi trở về nhà thì dùng khăn lau khắp người, ngồi trong phòng đọc sách g.i.ế.c thời gian một lúc.