Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 667

Cập nhật lúc: 2024-12-21 15:05:55
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì thế liền nói với Lâm Quân Trạch.

“Anh nói thử xem, nếu không đón ba mẹ em cùng tới Bắc Kinh chơi?”

“Em định nhờ mọi người đến giúp đỡ, tiện đó cũng để cho bọn họ cùng tới Bắc Kinh chơi luôn sao?” Lâm Quân Trạch vừa nghe Cố Tri Ý nói như vậy đã hiểu.

“Đúng vậy. Anh nói xem, bây giờ mọi người cũng vất vả một năm, ăn tết xong thì có lẽ em cũng gần đến ngày dự sinh, đến lúc đó anh cứ dẫn mấy người lớn đi chơi.”

“Được đó, vừa vặn lúc đó thời tiết cũng không còn lạnh lắm nữa, để anh phát điện báo trở về nói với bọn họ.” Lâm Quân Trạch đồng ý luôn.

Bây giờ vừa vặn đuổi kịp thời điểm cải cách mở ra, khắp nơi đều là cảnh tượng mới.

Nụ cười trên mặt mọi người cũng nhiều hơn.

Bên này nói xong, Lâm Quân Trạch liền đi phát điện báo về nhà.

Còn công việc bên này, Cố Tri Ý cũng chậm rãi chuyển về phía sau màn.

Bây giờ thai đã lớn, Cố Tri Ý càng ngày càng không tiện hoạt động.

Lúc trước đi kiểm tra thai sản, bác sĩ đã nói đứa bé rất khỏe mạnh, Cố Tri Ý còn lén hỏi hệ thống, Mông Mông cũng nói là không có vấn đề gì, Cố Tri Ý cũng cảm thấy an tâm hơn.

Ngày thường chính là nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, không có việc gì thì ở trong phòng và trong không gian đi đi lại lại.

Bây giờ ở Bắc Kinh còn thỉnh thoảng có tuyết rơi, bên ngoài mà thực hoạt, cho nên giống nhau Lâm Quân Trạch không bồi thì một mình Cố Tri Ý cũng rất ít đi lại ở trong sân.

Nhưng mà hai thằng nhóc Đại Bảo và Nhị Bảo, bây giờ hóa thân thành con sâu theo đuôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-667.html.]

Cố Trì Ý đi đến nơi nào bọn nhóc cũng đều không yên tâm muốn đi theo, sợ Cố Tri Ý va đập phải cái gì đó.

Rất nhanh đã tới cuối năm, Lâm Xuân Lệ ở Triều thị bên kia nghe Cố Tri Ý nói xong, vợ chồng hai người thu mua một ít nông sản ở xung quanh, sau đó lại đi vào trong thành bán.

Kết quả rất khá, non nửa năm này cũng kiếm lời không ít, mà Lâm Xuân Lệ cũng nhìn thấy được cơ hội buôn bán cửa hàng bữa sáng ở bên cạnh trường học, cho nên lần này viết thư cho Cố Tri Ý là hỏi thử xem cuộc làm ăn này nên làm như thế nào, nhờ Cổ Tri Ý cho ý kiến.

Thuận tiện gửi tới một ít đặc sản và mấy bộ quần áo nhỏ của trẻ con cho Cố Tri Ý, có thể nhìn ra Lâm Xuân Lệ vẫn rất có tâm, cho dù hai người cách xa như vậy, nhưng trong trái tim vẫn nhớ đến đối phương.

Cố Tri Ý nhận được thư của Lâm Xuân Lệ, cũng không ngờ chị ấy lại có thể thấy được thời cơ làm ăn buôn bán nhanh như vậy, việc làm ăn ở trường học bên kia đúng là có thể phát triển được.

Mặt khác Cố Tri Ý cảm thấy ở dưới tình huống điều kiện tài chính cho phép, bây giờ mua lại luôn cửa hàng cũng rất có lời.

Cho dù sau này chị ấy có không buôn bán nữa thì cũng có thể cho thuê.

Cố Tri Ý biết giá trị gia tăng về sau này của đất đai là rất lớn.

Nhưng mà Cố Tri Ý cũng chỉ đưa ra một đề nghị cho Lâm Xuân Lệ, còn cụ thể như thế nào vẫn phải xem người ta nói đã.

Cô cũng gửi về Triều thị bên kia một chút đặc sản, nhưng cũng đều là những đồ tương đối dễ bảo quản, còn mấy thứ như bánh gạo gì đó, vì thời gian gửi đồ vật ở thời điểm hiện tại vẫn còn rất chậm, cho nên loại thức ăn này cũng không dễ gửi đi.

Năm nay mọi người ở Bắc Kinh bên này ăn tết. Thời gian này nhờ Ngô Tố Vi mà Cố Tri Ý và chị họ của cô ấy, Từ Bội Vân cũng thường xuyên đi lại, không có việc gì thì Từ Bội Vân cũng sẽ lấy một chút trái cây lại đây.

DTV

Trẻ con của hai nhà cũng coi như là quen thân, nhưng mà sức khoẻ của đứa bé gái nhà Từ Bội Vân vẫn luôn không được tốt, Cố Tri Ý cũng liền ngẫu nhiên có thể nhìn đến một lần.

Việc này nói đến cũng rất cẩu huyết, lúc trước nói người chồng tham gia quân ngũ kia của Từ Bội Vân là người tốt, nhưng mà bà mẹ chồng của cô ấy đúng là một lời khó nói hết.

Bà ấy cảm thấy phải bóp chặt con dâu ở trong tay mới được, chỉ là tuy rằng tính tình của Từ Bội Vân mềm yếu, nhưng cũng không phải người tùy tiện đã bị người khác nắn bóp.

Loading...