Cố Tri Ý nhìn vẻ mặt lo lắng của Đại Bảo, cô vừa cười vừa nói: “Chuyện này xảy ra ở mỗi người cũng không giống nhau, nhưng mẹ cảm thấy chỉ cần chúng ta đánh răng cẩn thận, bảo vệ răng cho tốt thì chắc chắn răng sẽ khỏe mạnh, cho dù có rơi mất thì sẽ nhanh chóng mọc lại.”
Nhị Bảo nghe thấy Cố Tri Ý nói phải bảo vệ răng cửa cho tốt thì cậu bé đã hối hận, vào những lúc đánh răng cùng với mọi người, bản thân cậu bé không có cẩn thận chải răng.
Chắc chắn chính là vì câu bé đã không bảo vệ tốt cho răng nên cái răng này mới nhanh như vậy mà rơi mất tiêu.
Hu hu hu. Nhị Bảo ân hận nhưng Nhị Bảo không nói.
DTV
Cậu bé chỉ lặng lẽ khóc lóc trong lòng, sau này nhất định phải học theo anh cả, đánh răng cho cẩn thận.
Giải quyết xong chuyện này, Cố Tri Ý cũng nhanh chóng đi chuẩn bị cơm.
Người lớn thế hệ trước đều nói, khi răng cửa rơi mất thì phải đặt ở dưới giường, làm như thế thì răng mới mọc lại.
Cho nên để phân tán sự chú ý của Nhị Bảo mà Cố Tri Ý đã sai cậu bé gói hai cái răng cửa lại, rồi thả bên dưới gầm giường.
Nhị Bảo nghe thấy thả răng xuống dưới gầm giường thì răng cửa sẽ nhanh chóng mọc lại, sau đó cậu bé nhanh chóng đi tìm hai chiếc răng cửa lại. Rửa sạch sẽ rồi gói vào chiếc khăn tay.
Ba anh em lập tức đi vào nhà, giúp Nhị Bảo tìm chỗ cất giữ.
Bên này, Cố Tri Ý cũng lo đi chuẩn bị cơm trưa, hiện tại nhờ có không gian mà Cố Tri Ý đã được bớt đi rất nhiều chuyện.
Nhưng lúc nấu ăn cũng cố gắng tạo ra chút dầu khói, nếu không người bên ngoài sẽ để ý đến. Ông khói trong nhà thì vẫn không thấy động tĩnh gì nhưng người trong nhà lại ăn đến mập mập trắng trắng thì cũng không được hợp lý lắm.
Giữa trưa, nên cô chỉ đơn giản làm hai món và một đĩa thịt bò xào.
Thịt bò xào vô cùng mềm, có vị hơi cay, mấy đứa bé cũng có thể ăn được.
Giữa trưa nghỉ ngơi ở nhà một lúc, sau đó ai đi đến trường của người đó.
Mấy mẹ con sống rất đơn giản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-661.html.]
Lâm Quân Trạch không có ở đây, nhưng cuối tuần hai anh em Cố Tử Lâm và Cố Tử Sâm không có việc gì thì sẽ đến đây giúp Cố Tri Ý nấu cơm, dạy mấy đứa bé làm bài tập, nhưng cứ mỗi lần dạy dỗ xong thì Cố Tử Sâm đều có về mặt sống không còn gì luyến tiếc.
Sau đó lại quay sang nhìn Cố Tri Ý, tuyệt vọng nói: “Chị, sau này em có con cái, có phải cũng sẽ như thế này không?”
“Em nói xem!”
Cố Tri Ý ném cho cậu một ánh mắt rất hàm xúc.
“A!” Cố Tử Sâm nhịn không được mà rên lên.
Thế này thì khó khăn quá! Con nít rất khó chăm mà!
Lúc này Cố Tử Sâm vẫn chưa có đối tượng, còn chưa kết hôn mà cậu đã bắt đầu sợ hãi.
Cuối tuần họ đến đây, Cố Tri Ý đều sẽ làm đồ ăn ngon bồi bổ cho họ.
Cô muốn gửi tiền cho hai anh em nhưng họ vẫn không chịu nhận. Ở trường đoán chừng cũng rất căng thẳng, không tránh khỏi phải dùng tiền, Cố Tri Ý biết rất rõ ràng chuyện này.
Cho nên vào cuối tuần, nếu điều kiện cho phép cô sẽ làm thêm vài món ăn cho họ.
Đương nhiên, công việc giải quyết hậu quả cũng sẽ giao cho hai người họ.
Có ăn nên tốc độ làm việc của Cố Tử Sâm vô cùng nhanh gọn lẹ.
Trong nháy mắt, thời gian đã đến tháng mười hai, bên này, mọi người đã mặc quần áo mùa đông vào từ rất sớm rồi.
Thời gian đã càng lúc càng gần. Gần đây, ở trên đường, Cố Tri Ý cũng đã nhìn thấy rất nhiều người buôn bán nhưng không có ai bị bắt cả.
Chính sách đã càng lúc càng buông lỏng rồi.
Chờ cho đến giai đoạn thời gian trong trí nhớ của Cố Tri Ý, quả nhiên bên trên đã tổ chức họp, bắt đầu mở cửa cải cách đối nội, phát triển kinh tế đối ngoại.
Chính thức bắt đầu bước vào thời kỳ cải cách.