"Anh vừa nghĩ gì thế? Ngay cả em đã bước vào rồi mà cũng không phát hiện ra." Cô vừa dứt lời, Cố Tri Ý chỉ ước gì tự đánh c.h.ế.t mình cho xong, thật sự không mở bình thì ai biết trong bình chứa cái gì.
Nhìn khuôn mặt ảo não của Cố Tri Ý, đột nhiên Lâm Quân Trạch cảm thấy khá buồn cười, lời định nói ra khỏi miệng nhưng lại lượn một vòng:
"Nhớ em!" Nói xong cũng không nhìn Cố Tri Ý. Đương nhiên có thể không chú ý đến tai đã đỏ lên là được rồi.
Cố Tri Ý "..."
Thì sao? Đây là đang trêu cô sao? Không phải chứ? Đúng không?
Chẳng phải đã nói là thẳng nam cứng như thép sao?
Nói ra lời này cũng quá đường hoàng rồi!
Cố Tri Ý bị trêu chọc mà cả mặt đều đỏ lên đến tận mang tai, thế nhưng cô vẫn một mực như không có chuyện gì, làm ra dáng vẻ tôi không xấu hổ, còn vô cùng cứng rắn mà lái sang chuyện khác.
"Anh đói bụng rồi chứ? Ăn cơm đi!"
Nói xong cũng tự mình mở bình giữ nhiệt ra, lấy hết thức ăn bên trong ra.
Lâm Quân Trạch nói câu kia cũng chỉ là thuận miệng nói ra mà thôi, không biết vì sao khi nhìn thấy dáng vẻ Cố Tr Ý thế này, anh chỉ muốn trêu chọc cô một hồi.
Không sai! Đúng là anh đã cố ý. Mà Cố Tri Ý thật sự cũng không làm anh thất vọng.
Lâm Quân Trạch không vạch trần cô, anh trả lời cô: “Ừm, hơi đói rồi! Anh xem thử trưa nay ăn gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-66.html.]
Anh nhìn thấy Cố Tri Ý nấu canh xương sườn với ngô, còn có một phần sườn xào chua ngọt.
“Sáng nay, lúc đi về em có hỏi bác sĩ, ông ấy có nói hiện tại anh đã có thể ăn được một ít cơm và thịt rồi, nên buổi trưa em sẽ ăn với anh.” Cố Tri Ý vừa xới cơm vừa nói chuyện.
Lâm Quân Trạch hơi ngạc nhiên nhìn về phía cô. Anh không ngờ còn có tin vui này. Lâm Quân Trạch khá thích những món chua ngọt, đến mẹ Lâm còn không biết khẩu vị này của anh.
Với điều kiện gia đình trước kia, có cơm trên bàn để ăn đã là không tệ rồi, đâu cần quan trọng chua ngọt hay chua cay.
Vì vậy lúc này nhìn thấy Cố Tri Ý mang sườn xào chua ngọt đến, anh mới ngạc nhiên như thế.
Dựng chiếc bàn trên giường bệnh lên, đặt đồ ăn lên bàn, Cố Tri Ý kéo ghế lại ngồi cạnh giường. Lúc này hai người cũng lựa chọn quên đi hình ảnh mập mờ lúc nãy mà ăn cơm, cả hai rất tự nhiên giống như hai vợ chồng già rất ăn ý với nhau.
Đến lúc ăn cơm gần xong, Lâm Quân Trạch mới ho khan một tiếng, nói với Cố Tri Ý: “Vợ à, anh có chuyện muốn nói với em!”
Cố Tri Ý cứ như thế nhìn anh, chờ đợi câu tiếp theo của anh.
Lời đã đến miệng rồi, nhưng Lâm Quân Trạch lại không thể nói ra được, đến cuối cùng anh vẫn quyết định nói: “Vợ à, em cũng thấy rồi đó, lần bị thương này sẽ không biết hồi phục như thế nào, nếu hồi phục không được như mong muốn thì rất có thể anh phải xuất ngũ.”
Lúc Lâm Quân Trạch bắt đầu nói, Cố Tri Ý cũng đã đoán được anh muốn nói chính là vấn đề này.
DTV
Thật ra Cố Tri Ý lại cảm thấy, xuất ngũ hay không xuất ngũ cũng không có quan hệ quá lớn với cô, thật ra cô cũng không quá nghiện vinh quang làm vợ quan như nguyên chủ. Cho dù Lâm Quân Trạch có xuất ngũ, chờ đến lúc đất nước cải cách mở cửa, vô vẫn có thể dìu dắt cả nhà sống những ngày tháng không hề tệ.
Nhưng sự im lặng của cô trong mắt Lâm Quân Trạch lại là sự tức giận, không chấp nhận được.
Không đợi Cố Tri Ý nói chuyện, Lâm Quân Trạch đã vội vàng đảm bảo: “Em yên tâm, dù anh không còn trong quân đội nữa, nhưng anh vẫn sẽ cố gắng nuôi sống gia đình, anh tuyệt đối sẽ không để cho mấy mẹ con em phải vất vả.” Nói xong còn bắt lấy tay Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý hoàn toàn không biết sự im lặng này của mình đã làm Lâm Quân Trạch tự suy tưởng, còn liên tục cam đoan đủ thứ. Thấy anh như thế, Cố Tri Ý biết mình cũng nên tỏ rõ thái độ.