Giữa trưa, dù cả đoàn người đã ăn trên Vạn Lý Trường Thành nhưng đến lúc này mã tiêu hao hầu như tất cả năng lượng rồi, mấy đứa bé cũng bắt đầu hô đói.
Cố Tri Ý dứt khoát đi làm chút món ăn ngọt cho chúng.
Cô chuẩn bị làm chút khoai lang chiên, Lâm Quân Trạch phụ trách gọt vỏ, cắt khối. Trước tiên, Cố Tri Ý chiên khoai lang qua một lần, sau đó mới nấu nước đường.
Chỉ có mỗi khoai lang thì hơi đơn giản, nên cô còn dùng thêm khoai sọ, khoai sọ từ thành phố Triều bên kia đưa đến đúng là rất tuyệt.
Không biết vì sao mà Cố Tri Ý lại rất thích ăn đồ ngọt, vì vậy chiều nay, cô đã dứt khoát làm hai món đồi ngọt.
Đồ ăn cũng không khó làm, chỉ nửa giờ sau hai đĩa khoai lang và khoai môn to đã được bưng ra.
Khoai lang bên này còn có từng sợi nước đường bao phủ lên, còn khoai sọ bên kia thì có một lớp đường cát trắng như sương trùm lên trên.
Hai loại món ăn có vị khác nhau, mỗi thứ một vẻ.
Lâm Quân Trạch bên này đã pha xong trà. Một bên là trà, một bên là khoai lang và khoai sọ ngọt ngào.
Thật sự đúng là một sự kết hợp đặc biệt.
Sau khi thưởng thức xong trận trà chiều này, cơm tối rất tự nhiên sẽ bị trì hoãn lại trễ hơn.
Hôm nay, mấy đứa bé đều đã chơi mệt, Cố Tri Ý để ba anh em đi tắm trước, tắm rửa sạch sẽ xong thì ngâm chân thư giãn một hồi.
DTV
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-656.html.]
Mấy ngày tiếp theo, Cố Tử Lâm lại dẫn Cố Tử Sâm đi chơi khắp nơi, thỉnh thoảng cũng đến mấy nơi danh lam thắng cảnh lớn thì Lâm Quân Trạch sẽ dẫn mấy đứa bé cùng đi.
Đến những nơi nổi tiếng thì tham quan nhiều hơn, thật ra chính là muốn chụp nhiều hình cho Cố Tử Sâm hơn. Cũng xem như làm kỷ niệm sau này.
Cố Tri Ý còn nói với Lâm Quân Trạch, đến lúc đó gửi một số ảnh trở về nhà. Xem thử năm sau chính sách có thả lỏng được chút nào không, nếu được thì đón cha Lâm và mẹ Lâm sang bên này chơi ít ngày.
Đương nhiên Lâm Quân Trạch sẽ không có ý kiến. Sang năm, đoán chừng Cố Tri Ý cũng phải sinh con, nếu anh bận rộn không về được thì đúng là chỉ có thể đón mẹ Lâm sang bên này chăm sóc giúp.
Nhưng lại nghĩ đến khoảng thời gian sinh Tam Bảo lần trước, Cố Tri Ý phải chịu đựng mấy chuyện cứng nhắc của mẹ thì trong lòng anh hơi bồn chồn.
Nhưng ngược lại Cố Tri Ý lại không hề vướng mắc, thế hệ trước đúng là có suy nghĩ riêng của họ, cùng lắm thì cô cứ cố chịu đựng không tắm rửa một đoạn thời gian, thật ra cũng không đến nỗi nào.
Trong không gian của cô còn có dầu gội đầu khô cho sản phụ, đến lúc đó thừa dịp mẹ lâm không có bên cạnh, cũng có thể sử dụng.
Chớp mắt đã đến ngày tựu trường. Trước hết, Cố Tử Lâm đã dẫn theo Cố Tử Sâm đi làm quen đường xá, cũng tham quan luôn cả ngôi trường mà cậu sẽ phải học tập trong bốn năm tiếp theo này.
Tuy trường học của Cố Tử Sâm cách trường của Cố Tri Ý không xa lắm, nhưng để cho tiện thì cậu vẫn ở ký túc xá.
Vì anh hai đã có kinh nghiệm học trước nữa năm nên biết trước khi vào trường học cần phải làm gì, nên chú ý cái gì, Cố Tử Lâm đều nói cho Cổ Tử Sâm biết trước.
Việc này xem như khá chuyên nghiệp rồi.
Nhưng theo cách nói của Cố Tử Sâm thì cậu muốn kiếm tiền trước, trước hết cậu muốn hiểu rõ làm thế nào để kiếm lời từ số tiền này, nếu đã biết đường đi nước bước thì việc kiểm tiền không phải là chuyện dễ như trở bàn tay rồi hay sao.
Cố Tri Ý cũng không nói gì, dù sao vào đại học thật ra cũng chỉ là nước cờ đầu tiên mà thôi, vì đến những năm 80, người ta sẽ xuống biển buôn bán, đến lúc đó bằng cấp thật sự cũng chẳng còn quan trọng nữa.