Cố Tri Ý đặt sách xuống, đứng lên lập tức đã nhìn thấy Hồ Tư Tuệ đang hối hả chạy đến đây rồi.
“Tiểu Ý, Tiểu Ý, tớ nhớ cậu muốn chết!” Nói xong lại ôm chặt Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý cũng buồn cười vỗ vào lưng cô, nói: “Người đẹp à. Chịu về rồi sao?”.
“Ôi, thật ra ở chỗ dì tớ ở bên đó cũng không có gì chơi vui cả, tớ nhớ cậu, muốn về tìm cậu chơi.” Hồ Tư Tuệ nghiêm trang nói.
Cố Trị Ý liếc mắt nhìn cô, nói: “Nếu cậu thu hồi lại nụ cười đắc ý kia thì có thể tớ đã tin rồi.”
“Được rồi, được rồi. Tớ nói cho cậu biết, tớ còn mang theo quà tặng cho cậu nữa. A, mấy đứa Đại Bảo đâu rồi?”
Từ lúc Hồ Tư Tuệ bước vào cửa, cô đã phát hiện hôm nay, nhà Cố Tri Ý dường như hơi yên tĩnh.
DTV
Bình thường mà nói, mấy đứa bé nghịch ngợm kia đã xốc cái sân này lên đến mức không nhận ra rồi.
“Trước khi câu đến chúng đã đi leo Vạn Lý Trường Thành với mấy cậu của mình rồi.
“Hả? Vậy sao cậu không đi!” Nói đến đây Hồ Tư Tuệ mới cảm thấy không đúng lắm, theo lý mà nói đây là hoạt động tập thể, hẳn là người một nhà đi cùng nhau là thích hợp nhất.
Cố Tri Ý thần thần bí bí nói: “Cậu đoán xem!”
“Cậu bị bệnh?” Hồ Tư Tuệ tiến lên nhìn hết từ trên xuống dưới của Cố Tri Ý rồi thử hỏi.
Cố Tri Ý lắc đầu.
“Đoán lại?”
Hồ Tư Tuệ suy nghĩ hết nửa ngày nhưng vẫn không nghĩ ra, cô bất đắc dĩ nhìn Cố Tri Ý: “Ôi, tớ không nghĩ ra, cậu lập tức nói cho tớ biết đi! Cậu làm sao vậy? Tớ mới đi được bao lâu đâu chứ?”
Cố Tri Ý xích lại gần bên tại Hồ Tư Tuệ, cô khẽ nói: “Tớ mang thai.”
“Hả? Cậu mang... cái gì? Mang… mang thai sao?”
Hồ Tư Tuệ trợn tròn mắt nhìn Cố Tri Ý, sau đó lại dời ánh mắt xuống bụng cô. Ngón tay cô run rẩy chỉ vào bụng Cố Tri Ý, khuôn mặt lộ ra vẻ không thể tin mà nhìn Cố Tri Ý: “Thật, thật sự mang thai rồi sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-654.html.]
Cố Tri Ý vỗ nhè nhẹ lên tay cô, cười nói: “Cậu đang nói cái gì vậy hả? Mang thai chẳng lẽ còn giả được sao?”
“Thế nhưng, thế nhưng, tớ mới đi được bao lâu đâu chứ, làm sao cậu lại có thai được?”
Vẻ mặt kia của Hồ Tư Tuệ rất giống một người vợ trẻ lần đầu mang thai đứa bé của chồng vậy.
Cố Tri Ý càng buồn cười hơn: “Chẳng lẽ không được sao? Tớ cần phải báo cáo với cậu một tiếng sao?”
“Không, không phải. Thế này cũng quá đột ngột rồi!”
Hồ Tư Tuệ đột nhiên đứng lên, sau đó cô lại đi qua đi lại vài vòng, cuối cùng mới làm ra vẻ mặt trịnh trọng nhìn Cố Tri Ý nói: “Tớ mặc kệ, tớ muốn làm mẹ nuôi của đứa bé trong bụng cậu. Cứ quyết định như vậy đi.”
Cố Tri Ý:……..
Hóa ra nói một đống như thế, điều cậu ấy muốn nói lại chính là lời này?
“Được được được, vị trí mẹ nuôi này, tớ giữ lại cho cậu là được.” Cố Tri Ý bất đắc dĩ nói.
“Ôi, cậu mang thai từ khi nào vậy? Làm sao lại không nói với tớ một tiếng?”
“Không phải tớ đang nói với cậu đây sao? Hơn nữa, tớ cũng mới vừa biết vào hôm qua thôi, chiều hôm qua mới đi bệnh viện.”
“A, bác sĩ nói thế nào? Con gái nuôi của tớ thế nào?”
“Rất tốt. Nhưng lúc này còn chưa đâu vào đâu cả, sao cậu đã biết là con gái chứ?” Cố Tri Ý không hiểu lắm, bản thân cô còn chưa sinh ra nữa là. Làm thế nào mà mọi người đều ngầm thừa nhận trong bụng cô là con gái thế này.
Ai ngờ Hồ Tư Tuệ lại trưng ra vẻ mặt thần bí nói: “Tớ đã nói với cậu rồi mà, tớ bấm ngón tay tính toán là biết ngay thai này là con gái. Cậu xem, không phải tớ đã chạy về trước tiên rồi đây sao?”
Cố Tri Ý: Có quỷ mới tin cậu.
Hồ Tư Tuệ không nói nữa. Cố Tri Ý đã quên mất trước kia Hồ Tư Tuệ từng nói bản thân mình biết bấm tay bói toán, đêm xem thiên tượng, nói cô giống như có hoa đào nát.
Cố Tri Ý sắp im lặng c.h.ế.t rồi, cứ khéo như thế mà bị Hồ Tư Tuệ nói trúng.
“Thôi đi, với cái công phu mèo cào này của cậu, còn chưa thành nghề đã ra ngoài hành tẩu giang hồ, cậu như thế sẽ bị người ta đánh đó, biết chưa?”
“Được rồi, được rồi. Tớ biết rồi. À, đúng rồi, tớ có mang đồ tốt từ Thượng Hải về đây. Cậu mau nhìn thử đi!”