Cô đọc sách của mình, không bao lâu sau thì buồn ngủ, Cố Tri Ý cứ như thế mà ném quyển sách sang một bên rồi ngủ mất.
Lâm Quân Trạch bất đắc dĩ cười, anh nhẹ nhàng lấy quyển sách ra, nhẹ nnhàng đỡ cô nằm xuống, lại đắp chăn cho cô.
Làm xong mấy việc này thì Lâm Quân Trạch mới tắt đèn đi ngủ.
Chỉ là sau đó, anh lại nhẹ nhàng ôm Cố Tri Ý vào lòng, lại nhẹ nhàng đặt mên trán cô một nụ hôn.
Không chê thời tiết nóng bức, cứ thế mà ôm cô, rồi ngủ thiếp đi.
Đến nửa đêm, Cố Tri Ý bị nóng mà tỉnh lại.
Cái này giống như một cái lò vậy. Vốn rdĩ cơ thể phụ nữ mang thai khá nóng, mà cô vừa mở mắt ra đã nhìn thấy cơ n.g.ự.c Lâm Quân Trạch ở ngay trước mắt.
Trời đã nóng bức thế này, khó trách cô cảm thấy nóng lên.
Vùng vẫy một hồi, Lâm Quân Trạch cũng tỉnh ngủ, anh thấy Cố Tri Ý đã tỉnh ngủ thì không hiểu, hỏi: “Vợ à, làm sao vậy? Khát nước sao?”
Cố Tri Ý không nói hai lời, cô lập tức đẩy Lâm Quân Trạch ra. Còn ghét bỏ nói: “Anh không thấy nóng sắp điên rồi sao?”
“Hì hì, không nóng không nóng.”
Cố Tri Ý thấy mình đã tỉnh ngủ nên cô dứt khoát đứng lên uống một ngụm nước.
Lâm Quân Trạch muốn giúp đỡ nhưng Cố Tri Ý không để ý đến anh.
Lúc này cũng chưa phải là lúc hành động không tiện, cứ làm thế sẽ khó tránh khỏi làm hơi quá. Nếu tiếp tục như vậy sớm muộn gì cô cũng trở thành người vô dụng.
Uống nước xong. Cố Tri Ý lại quạt gió, rồi chậm rãi chìm vào giấc ngủ.
Lúc này, Lâm Quân Trạch cũng không dám ôm cô nữa.
Buổi sáng, khi Cố Tri Ý vẫn còn ngủ thì Lâm Quân Trạch đã thức dậy tập luyện. Anh còn dẫn theo Đại Bảo và Nhị Bảo, thuận tiện cũng mua buổi sáng về luôn.
Sau khi mấy người họ đều ăn sáng xong thì Cố Tri Ý mới rời giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-653.html.]
Sau khi ngủ một giấc tỉnh lại, Cố Tri Ý cảm giác cả người đều có tinh thần hơn hẳn.
Vừa ăn sáng cô vừa hỏi thăm Cố Tử Sâm: “Em định đi đâu chơi, để anh rể và anh trai của em dẫn đi.”
Cố Tử Sâm vừa cười vừa nói: “Không có vấn đề gì cả, em đi với anh trai là được rồi, anh rể ở nhà chăm sóc cho chị.”
“Thôi thôi thôi, chị cũng không phải kiểu không tự lo được, còn cần anh ấy chăm sóc cái gì?”
Cố Tri Ý uống vào một ngụm sữa đậu nành, ghét bỏ nói.
Cả gia đình này xem cô thành cái gì rồi hả?
Lâm Quân Trạch đứng một bên nghe cô nói như vậy, anh nhanh chóng bày tỏ thái độ: “Đúng vậy, em trai, em muốn đi chơi ở đâu? Anh sẽ mang theo máy ảnh, đến lúc đó chụp cho em vài tấm.”
Nghe thấy chụp ảnh, trong lòng Cố Tử Sâm đã động lòng, cậu lập tức nói muốn đến Vạn Lý Trường Thành.
Thế là Cố Tử Sâm đã đưa ra quyết định đầu tiên. Cậu muốn leo lên Vạn Lý Trường Thành.
Trước kia mấy đứa bé đã từng đến đó, nhưng do thể lực chống đỡ không nổi nên đã từ bỏ giữa chừng. Nhưng đến hôm nay cũng xem như đã tập luyện một thời gian, cũng nên nhìn xem thành quả thế nào rồi.
Cho nên chúng cũng la hét muốn đi cùng.
DTV
“Được được được, các con đều đi, mẹ bớt phải nhìn thấy các con.” Cố Tri Ý ra vẻ ghét bỏ nói.
“Vâng. Cậu hai. Cháu cùng đi với mọi người nha!”
“Được được được, đến lúc đó chúng ta chụp một ít ảnh chụp cho mẹ cháu xem.”
Thế là cả đoàn người cứ như vậy mà chuẩn bị ra cửa. Cố Tri Ý cũng sợ họ đói bụng trên đường nên đã đưa tiền để Lâm Quân Trạch mua một ít đồ ăn trên đường đi, tránh phải đến khi leo lên đó lại đói bụng hoặc khát nước mà không có ăn, không có uống.
Sau đó mọi người cứ trùng điệp kéo nhau ra cửa. Sau khi tất cả mọi người đã đi, Cố Tri Ý lập tức cảm nhận được trong nhà đã yên tĩnh hơn rất nhiều.
Hôm nay, cô cũng không dự định sẽ làm gì, vì vậy đã ngồi vào một chỗ thoáng mát trong sân để xem sách. Thế nhưng không ngờ, đọc sách được một lúc thì Hồ Tư Tuệ đã đến tìm cô rồi.
“Tiểu Ý, Tiểu Ý, tớ đến thăm cậu đây.” Người còn chưa đến mà tiếng nói đã đến trước rồi.