“Nhóc thối, có con cái ghét bỏ cha mình như con sao?” Lâm Quân Trạch tức giận nói.
“Hừ, cha, con nói đều là sự thật cả. Mẹ con nói rồi, chúng ta phải tiếp nhận ý kiến từ người khác, như thế mới có tiến bộ.” Nhị Bảo ra vẻ bản thân rất có lý, cậu bé còn dạy dỗ cha mình. Làm cho ba anh em Cố gia bị chọc cười.
Lúc này Nhị Bảo lại ngụy biện thêm.
“Được rồi, sau này cha làm nhiều hơn, luyện tập nhiều hơn, không bao lâu nữa đồ ăn cha làm ra sẽ dễ ăn hơn chút ít.”
Cuối cùng vẫn là Lâm Quân Trạch thua trận.
“Như thế mới đúng. Cha, gì nhỉ... có thể dạy.”
"Ha ha ha ha ha~" Người mẹ ruột Cố Tri Ý lại không nhịn được cười.
Đã lâu như vậy rồi mà Nhị Bảo vẫn còn gặp khó khăn về thành ngữ. Cứ có thành ngữ xuất hiện thì cậu bé lại phải tạm ngừng lại.
“Trẻ con dễ dạy.” Đại Bảo ngồi một bên nhắc nhở.
“Đúng, chính là giống như Đại Bảo đã nói.”
Nhị Bảo cảm thấy bản thân không biết cũng không có vấn đề gì cả, anh trai của cậu biết là được rồi. Nhìn xem, chẳng phải anh trai cậu đã bổ sung cho cậu sao?
Ôi, đến Lâm Quân Trạch còn bị Nhị Bảo da mặt dày dạy dỗ cho rồi.
Con ruột, con ruột!
DTV
Lâm Quân Trạch mặc niệm trong lòng mình mấy lần, sau đó anh mới nhẫn nại kiềm chế suy nghĩ muốn đánh đòn Nhị Bảo.
Nhị Bảo mảy may còn chưa hề hay biết bản thân đang nằm ở biên giới sắp bị ăn đòn, cậu đang bị dò xét điên cuồng.
Buổi chiều, Lâm Quân Trạch đi ra ngoài một chuyến, nói là phát điện báo một số tin tốt về nhà.
Hôm nay vừa khéo biết được Cố Tri Ý mang thai nên buổi tối mấy người đàn ông lại uống chút ít rượu.
Cố Tri Ý cảm thấy, dường như người mang thai không phải là cô mà chính là họ.
Chiến trường này...
Chỉ là đến cuối cùng thì Lâm Quân Trạch vẫn biết được rằng hiện tại, Cố Tri Ý đang mang thai, tóm lại bản thân anh uống say cũng không tốt lắm, lại để một người phụ nữ chăm sóc ngược lại mình sao? Vì vậy chỉ uống mấy ly chúc mừng, sau đó anh đã chủ động nói ngừng.
Cố Tử Lâm còn cười nói: “Xem ra em rể rất tự giác.”
Lâm Quân Trạch cũng chỉ cười, không nói lời nào. Nếu không tự giác thì còn có thể làm gì chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-652.html.]
Bây giờ, trong nhà đã có thêm một tổ tông.
Không, sau này sẽ là hai.
Mấy người trong nhà sẽ nuông chiều họ.
Lúc Cố Tri Ý tắm rửa vào buổi tối, Lâm Quân Trạch cũng không an tâm, thỉnh thoảng anh còn hỏi một câu để chắc chắn Cố Tri Ý không có chuyện gì.
Chờ đến khi Cố Tri Ý mở cửa bước ra thì cô đã khinh thường trợn trắng mắt lên trời rồi.
Nếu nói anh căng thẳng, về tình còn có thể hiểu, nhưng cứ chưa được mấy phút lại hỏi một lần: “Vợ à, em có ổn không vậy?”
Cố Tri Ý cũng không biết phải nói gì cho tốt.
“Được rồi được rồi, anh đi tắm đi.”
Nói xong thì đẩy Lâm Quân Trạch ra, rồi đi vào nhà.
Lâm Quân Trạch: Nhỏ bé, bất lực...
Cố Tri Ý về đến phòng mình, khi mấy đứa bé không có bên cạnh thì cô lập tức bước vào không gian, sấy khô tóc xong thì mới đi ra.
Không gian này có thể sử dụng điện nên Cố Tri Ý thường sử dụng nó trong sinh hoạt hàng ngày. Cô tương đối hài lòng về điều này.
Từ không gian đi ra thì Lâm Quân Trạch bên này cũng đã tắm rửa sạch sẽ, chủ yếu chính là anh cũng không dám tắm rửa quá lâu, chẳng qua khi anh sinh hoạt trong bộ đội cũng đã quen, chiến đấu hay tắm rửa thì trên cơ bản đều vô cùng nhanh chóng.
Chờ anh tắm xong đi vào nhà thì thấy tóc của Cố Tri Ý đã khô.
Ban đầu, vốn dĩ anh còn muốn lau khô tóc cho vợ.
Lâm Quân Trạch dịu dàng: ...
Thôi, được rồi!
Sau khi đóng cửa lại, leo lên giường, anh nhìn thấy Cố Tri Ý đang đọc sách thì nịnh nọt nói: “Vợ à, bây giờ em cảm thấy thế nào? Có mệt hay không?”
“Anh làm gì?” Ánh mắt Cố Trị Ý rời khỏi trang sách, cô nhìn thoáng qua Lâm Quân Trạch.
“Anh giúp em xoa bóp chân tay, em cứ xem tiếp đi!”
Lâm Quân Trạch nói xong cũng bật chế độ sợ vợ, trực tiếp đỡ lấy chân của Cố Tri Ý đặt lên đùi mình, nhẹ nhàng xoa bóp.
Cố Tri Ý: Làm thế nào lại có mắt nhìn thế này?
Nhưng thấy anh xoa bóp cho cũng rất dễ chịu nên cô không thèm quan tâm mấy chuyện đó nữa.